Thứ hai, 22/06/2026,


Vớt trăng (Phạm Ngọc Vĩnh) (08/12/2013) 

 VỚT TRĂNG

 
 
 

Phạm Ngọc Vĩnh

 
 
Nén lòng đứng vớt ánh trăng
Rơi trên đầu búp tre măng cuối làng
Nửa phía đông vẫn lựng vàng
Mà phía tây đã sạm chàm màu rêu
 
Giơ tay tôi đỡ bóng chiều
Khuôn suông dát mỏng với điều gì trăng?
Ngày nào múa rước trống lân
Đuổi con thú dữ quanh sân reo hò
 
Nào đâu có nghĩ bây giờ
Con lân vẫn cứ lượn lờ đầu que
Để trăng vụn chảy đê mê
Một dòng suối tưới bộn bề mắt nhau
 
Tiếng TÙNG tiếng CẮC đêm thâu
Mênh mang hư ảo mõ chầu canh khuya
Giật mình trở lại xa xưa
Cái còn cái mất đong đưa sóng cồn
 
Vớt trăng vớt cái bồn chồn
Bâng khuâng đêm vắng thả hồn bâng khuâng!
 

P.N.V

 
 
 

___________

 

 

Tác giả Phạm Ngọc Vĩnh

Email: vinhthond@yahoo.com.vn
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Xuân Ngọc - nguyenxuanngoc661939@gmail.com - 01677225720 - Hiệp Sơn Kinh Môn hải dương  (Ngày 08/12/2013 22:16:57)

VỚT TRĂNG
(Phạm Ngoc Vĩnh)
Nửa trăng chìm xuống biển xa
Nào ai vớt được đâu mà vớt trăng
“Nửa phía đông vẫn dáng vàng
Mà phía tây đã xạm chàm màu rêu"

Giơ tay tôi vớt bóng chiều
May chăng có vớt được điều vì trăng
Nhớ đêm trống rước múa lân
“Đuổi con thú giữ quanh sân reo hò”

Trong hồn tôi đến bây giờ
In hình rộn rã đêm hè múa lân
Vầng trăng giờ tỏa đó đây
Lòng tôi thức dậy những ngày say mê

Tiếng tùng tiếng cắc canh khuya
Mênh mang hư ảo mõ khua canh trầy
Giật mình nhớ lại ngày xưa
Cái gì đã mất cái chưa tìm về

Biển cồn sóng vỗ chân đê
“Vớt trăng ” chi cái bồn chồn bâng khuâng
Xuân Ngọc

Các bài khác: