NGƯỜI XA XỨ NGẬM BUỒN VÀO GIẤC NGỦ
Trúc Linh Lan
Viết tặng Phan Bá Linh
Một ngày về với quê hương
Nghe sao nước mắt yêu thương tràn về
Người về quê, lạc nẽo quê
Nhà xưa vắng bóng bốn bề trống không
Ngập ngừng đứng trước bến sông
Con đò chấp chới mênh mông cánh chuồn
Đường xưa mưa ngập nỗi buồn
Con quỳ trước mộ hòang hôn chạnh lòng
Tay nâng ly rượu xót lòng
Một thời áo lính …cũng không có gì
Quê hương mấy độ xa đi
Áo cơm nặng nợ, tay thì trắng tay
Quê nghèo, nghe mắt cay cay
Cháu, em lam lũ tháng ngày mưu sinh
Gửi nhau chia một chút tình
Của người lang bạt ngẫm mình mà đau
Đi tìm mãnh đất chôn “nhau”
Còn đâu tiếng khóc thuở nào nằm nôi?
À..ơi câu hát mồ côi
Chảy qua quá khứ lòng thôi chạnh lòng
Còn ai đợi nữa mà mong
Tôi làm kẻ lạ giữa lòng của quê
Ngậm buồn qua mỗi cơn mê
Làm người xa xứ nẽo về mù tăm.
TLL
Viết ở Đông Hà
5/7/2013
--------------------
Tác giả Trúc Linh Lan
Hội nhà văn TP cần Thơ
ĐT: 0962770795
Email: truclinhlan@gmail.com