ĐỜI VẮNG THIẾU EM
Phạm Tự
|
Xin chia sẻ cùng thầy giáo cao nguyên đá Hà Giang về nỗi tróng vắng trong ngôi nhà thiếu bóng nội tướng nhé! Xin chào ông giáo miền đá! Nhìn ông ngồi nặng trĩu lòng nỗi nhớ, không biết người ông mong có thấu được điều này ? HS xin phép được chia sẻ cùng ông giáo. Thời gian gần đây do khó tìm ô sin. họ buộc phải "mượn" bà của ông (hoặc lý do khác) nên có nhiều bài thơ "than thở sự xa cách" . song câu tứ khác lạ, hàm xúc như bài " đời vắng thiếu em " của T.G Phạm Tự " Vô hồn mây gió vào ra " mới đọc thấy lạ như không khí thần tiên, nhưng sực nhớ thầy Tự cư ngụ nơi đá dựng chót vót đỉnh trời mới thấy câu thơ rất hay , hợp cảnh hợp tình. Đồng cảm với thầy Tự,đã phải tay bị tay gậy, lên mãi miền núi đá Xin chia sẻ với thầy Phạm Văn Tự về nỗi nhớ nhung và buồn phiền khi "Đời thiếu vắng em": Thế mới biết em quan trọng biết nhường nào trong cuộc đời .Xin đồng cảm cùng thầy Tự : Chào anh Phạm Tự và Sông Quê!các cụ xưa đã nói cụ thể và giản dị hơn là "Vắng đàn ông quạnh nhà,vắng đàn bà quạnh bếp".Còn tôi thì: 2 cực âm - dương thiếu nhau không thành TRỜI- DẤT, nhà vắng bàn tay chăm sóc của hiền thê cơm canh nhạt thết chẳng buồn ăn phải không nào? VẮNG EM |