Thứ tư, 24/06/2026,


Tự trần (Nguyệt Quế) (07/06/2013) 

TỰ TRẦN

Nguyệt Quế

Nhớ về một cõi xa xôi
Cái duyên đưa đẩy rồi thôi nhạt mờ
Đường trần lách cách bất ngờ
Ai hoài vó ngựa yên rời xa chân

Đi mà chẳng hiểu tự thân
Mải mê một chốn phân vân tự trần
Lung linh chợt thấy mộ phần
Vội vàng cuốn ốc thử dần bước theo.

____________
Tác giả Nguyệt Quế
TP. HCM
ĐT: 0903 998016

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Phạm phan hòa - phamphanhoa@gmail.com - 0985517249 - Điện bàn- Quảng nam  (Ngày 11/06/2013 15:11:30)

Nụ hoa nào vội vàng,
Chúm chím giữa đêm sương..
Mong hợp tròn duyên, để sáng mai
Vội vàng hé mở.
Tình yêu nào đợi chờ, nhớ mong khắc khoải!.
Để rồi sau những phút bên nhau
Trả hết cho nhau..
Chuyện thủa ban đầu.

.. Em lại trở về
Từ muôn ngàn kiếp xưa,
Với đôi tay che nắng mưa suốt bốn mùa
Quấn chặt thương yêu
Sẻ chia cay- ngọt!
Kể về những chuyện tình
Đầy.. vơi!!
Xót xa thân phận.
(..Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi,
Để một mai tôi về làm cát bụi..)TCS.
Ôi!
..Đi mà chẳng hiểu tự thân... NQ.
Người hướng về một cõi
Trong sáng- tinh khôi!

Mở lời (Tự Trần) NQ.
Nhẹ nhàng bay bổng tựa khói mây..

Hòa tan vào mênh mông vũ trụ.
PPH. 11/06/2013
Điện bàn_ Quảng nam.

Các bài khác: