Thứ tư, 24/06/2026,


Hồn làng (Cao Trần Nguyên) (30/05/2013) 

HỒN LÀNG

Cao Trần Nguyên

Đến đầu làng, đã nhạt mưa
Hoe hoe mấy hạt nắng thừa rọi sang
Điểm lên những cánh Sen Vàng
Lăn tăn mặt nước ao làng hoe hoe.

May còn sót lại khóm tre,
Mấy hòn đá tảng-ngồi nghe sáo diều.
Tay đưa võng, miệng nhả Kiều
Bà ngồi ru cháu-bóng chiều đổ ngang...

Người đi kén Bạc, chọn Vàng
Ta về ươm chút Hồn Làng với quê!

C.T.N

 _____________________
Tác giả Cao Trần Nguyên

Email: caotrannguyen@yahoo.com

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Cao Trần Nguyên - caotrannguyen@yahoo.com - 097 981 4947 - Hạ long-Quảng Ninh  (Ngày 01/06/2013 18:53:49)


Chúc ban biên tập, thi hữu và ban đọc mạnh khỏe hạnh phúc,
mọi sự tốt lành. Cảm ơn các bạn đã có những chia sẻ với:
HỒN LÀNG
Kính
CTN

  Phạm Công Phổ - phamcongpho@yahoo.com.vn - 01682339008 - Quảng Bình-Quảng Xương- Thanh Hóa  (Ngày 31/05/2013 17:30:32)

Sự tiếc nuối đối với những gì không còn nữa ở làng mình,nơi chôn rau cắt rốn khiến Cao Trần Nguyên day dứt với "hồn làng".Cám ơn anh,anh đã khơi dậy trong tôi củng đối với làng mình về những "nét quê".

Nét quê

Xa quê bao tháng năm rồi
Nay ta về lại,chao ôi ngỡ ngàng
Gốc đa xưa níu cổng làng
Đâu rồi?đâu nưã tán bàng xum xuê
Đường mòn xanh rợp bóng tre
Ao làng sen nở nắng hè ngát hương
Đâu còn phiến đá thân thương
Chia tay đêm ấy lên đường nhập quân
Ngập ngừng như bước lạc chân
Bê tông rải trắng lối gần nẻo xa
Thấp cao chen những khối nhà
Tường vây cổng kín nhạt nhòa cửa sơn
Chạnh lòng tiếc ngẩn tơ vương
Giá như còn lại vài đường nét quê.

  Nguyễn Thanh Tuyên - Bsnguyenthanhtuyen@gmail.com - 0989094933 - Hải Phòng  (Ngày 31/05/2013 12:28:36)

Khản cổ với" giữ gìn bản sắc dân tộc " mà để chiếm đất, người ta sẵn sàng san cát lấp cả ao đình. Quán Karaoke của ai đó xây chót vót lấn át cả Di tích lịch sử đã xếp hạng Quốc gia. Có nơi Hotel tư nhân nuốt cả Nhà hát lớn một Thành phố tên tuổi từng vang bóng một thời...Lòng tham của con người đã nhấn chìm nhiều nét đẹp văn hoá do ông cha ta tạo dựng từ ngàn năm vào nơi dĩ vãng. Chuyện nhỡn tiền...Buồn biết mấy và nuối tiếc cho những ai từng xót xa thương nhớ cội nguồn!
Ta biết Nhà thơ Cao Trần Nguyên trăn trở trước nông nỗi ấy, nhưng ông điềm đạm, kiên nhẫn tìm kiếm và rất may ông nhặt được chút hồn quê rơi rụng.Đề tài thì quá lớn, diễn đạt bằng thơ chẳng mấy dễ dàng nhưng Nhà thơ CTN xử lý ngay bằng công cụ lục bát mà thuần thục, chắc tay.Có lẽ, đó là tay thuận của ông.Ông là người hết sức thuỷ chung với nhịp điệu lục bát truyền thống . Đọc lục bát của ông thấy ngọt lắm, song không phải vị ngọt của nước đường tinh khiết mà là của mía re vừa có hàm lượng đường cao, vừa giầu vi lượng của nhiều chất khoáng hoà tan.
Đọc khổ một, ta thấy ông tả cảnh tài tình.Thật khéo léo khi ông dùng từ điệp, tự láy tượng hình... làm hiện lên một không gian đầu làng sống động trước mắt ta. Rồi nét quê xưa : khóm tre, đá tảng - diều sáo - đưa võng - bà ngân nga Kiều... ở khổ 2, đó là những chi tiết được " tuyển quặng " nhặt ra nét đặc thù khái quát lấp la lấp lánh.
Đúng như ông nói " Người ta đang kén bạc tìm vàng " mờ mắt ở đâu đó. Nhưng có cái mà bạc vàng không thể mua nổi,đó là Hồn cốt Văn hoá, phong cách sống tốt đẹp của một dân tộc. Không phải nhìn qua kính xám, nhưng nếu tỉnh ta đang thấy quá nhiều điều bị mai một xuống cấp.Khiếp nhất là chỉ rao giảng mà không làm theo. Tốn kém mà hiệu quả thấp. Có lẽ thế, nên Cao Trần Nguyên mới " Ta về ươm chút Hồn Làng với quê ".Vâng, phải " Ươm lại "! Âm trầm, mà như một câu kêu cứu thì thầm, đưối sức . Do đó người đọc hiểu "Ta" ở đây đâu phải mình ông . Phải chăng đó là Đại từ nhân xưng chỉ số nhiều. Chỉ cả cộng đồng .Tôi vẫn thường chú ý đọc thơ CTN, và hiểu Ông như thế.
Mặc dù thích thơ ông, nhưng cảm thấy ở bài này nếu như được ông bỏ đi một dấu gạch ngang trong câu " Mấy hòn đá tảng-ngồi nghe sáo diều " có khi việc " nhân cách hoá " này hiệu dụng hơn lên.
Xin chúc nhà thơ luôn mạnh khoẻ và cười tươi hơn ở bức ảnh chụp chung trong Lễ hội Lucbat Nhâm Thìn.

NTT-HP

  Cẩm Duy  - phiencs@gmail.com - 0974246646 - Từ Liêm - Hà Nội  (Ngày 30/05/2013 18:56:16)

Một làng quê rất đỗi bình dị thân thương, chưa nhuốm bụi thị thành, nơi lưu giữ bao kỷ niệm của một thời thơ ấu. Xin mạo muội nối đôi vần cùng Tác giả.
Người đi kén bạc chọn vàng
Ta về ươm chút hồn làng với quê
Trần mình trên cỏ rệ đê
Hồn theo diều sáo trôi về tuổi thơ
Sông xưa nước chảy lững lờ
Đêm trăng, cầu đá.... đợi chờ người thương
Mỗi người chỉ một quê hương
Xa xôi mấy, vẫn nhớ đường về thăm.
Trân trọng cảm ơn nhà thơ đã có nhiều bài thơ hay trên Lucbat.com

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Tam Sơn - Quản Bạ - Hà Giang   (Ngày 30/05/2013 11:06:45)

Họa chia sẻ cùng nhà thơ Cao Tràn Nguyên mấy vần thơ "quê" cho cuộc đời thêm những niềm vui...

VẪN QUÊ

Bao đời vui nắng với mưa
No cơm ấm áo đủ vừa..,cao sang?
Gần xa nghĩa xóm tình làng
Tắt đèn tối lửa - lòng vàng người quê

Trưa hè ngồi mát bóng tre
Thả hồn thanh thản say mê cánh diều
Lời ru sâu lắng thơ Kiều
Vườn râm dậy tiếng nhạc chiều xốn xang!

Bao năm mơ xóm nhớ làng
Tìm về chốn cũ ngỡ ngàng...Vẫn quê!
Phạm Tự
 

Các bài khác: