
Phạm phan hòa - phamphanhoa@gmail.com - 01208084677 - Điện bàn- Quảng nam
(Ngày 30/05/2013 1:57:13)

Nguyễn Thanh Tuyên - Bsnguyenthanhtuyen@gmail.com - 0989094933 - Hải Phòng
(Ngày 29/05/2013 19:50:50)
Thềm đá ấy không những là địa điểm mà là nhân chứng của bao điều tình tự lứa đôi.Tiếng tim xốn xang nơi đây đã nhập hồn cho đá, làm vật vô tri biết thốt lên lời " Em nghe tiếng đá đang hoà tiếng tim ". Song không phải ai cũng nghe được âm thanh ấy, phải có tình cảm nặng sâu mới nhận được sự giao hoà thính giác giữa vật và người.
Thềm đá là cớ của cảm xúc, là xuất xứ của bài thơ, nơi vững bền lưu niệm quá khứ " Đêm vàng em tiễn anh đi/ cái thềm đá ấy thầm thì mãi thôi ".
Hiểu thế, nhưng ở khổ 1 nội dung bài thơ không cụ thể. Tác giả để hở ý định. Phó thác cho độc giả tự tìm kiếm ( ? ) Cụ thể " anh đi" không rõ nơi chốn, chủ động đi hay phải đi ? Rồi " Trở vào mẹ mắng, thế rồi lại ra ". Sao mẹ lại ủng hộ việc con gái ra thềm đá trong đêm ? Phải chăng nhắc nhở thuỷ chung,củng cố sự kiên nhẫn đợi chờ ?
Và "lặng im, lặng im...lặng im " đến tận cùng cõi thăm thẳm của đáy hồn ấy trong khoảng thời gian khó xác đinh từ lúc " sương đỡ trăng tà" đến lúc " trăng chìm vào sương " thì chồng chất biết mấy tâm tư của cõi lòng? Tại đây, trăng được nhân cách hoá, xuống thấp hơn " cũng nghe tiếng đá" mà " tiếng đá đã hoà tiếng tim " rồi,như vậy trăng đã xuống để sẻ chia nỗi niềm với một người con gái cô đơn ?
Đọc thơ của Trần Minh Quí tôi chỉ cảm được, không thể phân tích rạch ròi bởi cấu trúc bài thơ để hở,mạch thơ cách quãng, ý tứ ẩn sau từng câu chữ, thả mặc cho mỗi người tự khám phá mà thôi.
Chỉ qua 8 câu - một lát cắt nhỏ thơ Trần Minh Quí, tôi nghe thấy âm thanh của đá vang ngân và nhận ra một bút pháp của một người mà lần đầu tiên mình thưởng thức.
Xin chúc mừng tác giả
NTT-HP

Nguyễn Xuân Huy - suongbanmai2009@gmail.com - 0984472949 - Thị trấn Ngô Đồng - Giao Thủy - Nam Định
(Ngày 29/05/2013 15:01:08)