Thứ tư, 24/06/2026,


Tự tình hạ (Hàn Phong Vũ) (09/05/2013) 

TỰ TÌNH HẠ

Hàn Phong Vũ

 
Em à xuân đã cạn tình
Hạ sang nung nấu tim mình khát khao
Anh nghe trong gió xôn xao
Có lời em hát ngọt ngào thiết tha.
 
Phượng hồng nở thắm quê ta
Hỏi em còn nhớ ngày xa êm đềm?
Ve kêu rộn rã một miền
Nghe tu hú gọi bạn hiền mà thương.
 
Anh từ ly biệt tha hương
Mỗi lần hạ đến nhớ trường làng xưa
Sài Gòn sáng nắng chiều mưa
Anh như cánh nhạn lạc mùa bể dâu.
 
Kìa ai mặc áo trắng phau
Dáng duyên qua phố tóc nâu yêu kiều
Bâng khuâng anh níu ban chiều
Vô tình chạm mắt tình thiêu cháy lòng.
 
Vụng về nhặt cánh phượng hồng
Chợt bao ký ức về trong tim mình
Đêm hè thao thức tự tình
Mênh mang nỗi nhớ ngày xanh dại khờ...

H.P.V
 
__________
Tác giả Hàn Phong Vũ
ĐT: 0989272896
Email: hanphongvu195@yahoo.com
Địa chỉ: Bình Tân , thành phố Hồ chí Minh
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Thiên Thanh - hoanang090@gmail.com - 0986034131 - Hải Phòng  (Ngày 11/05/2013 17:36:29)

Thời gian cũng dần qua... rụt rè gặp lại ký ức "tự tình hạ" mà thấy lòng bâng khuâng nỗi nhớ ! Kỷ niệm nào ai có thể thả giữ khi mùa vẫn khát khao trong ánh mắt buồn. Nỗi nhớ dạt dào có thể như lớp sóng xô dằn lên cát nhưng vết cắt nó thật hoang lay.
Thả theo lòng của chính tác giả mới cảm thấy "mặn - ngọt - đắng" lan man. Thước phim có thể dừng lại từ nơi bắt đầu nhưng thời gian gần vô vọng không có trú ngụ cho tâm hồn.
Hoài niệm cứ qua đi... để trôi mãi cùng ký ức. Để ta giữ lại một nhỏ nhoi đã vụn mất giữa dòng đời hối hả, bon chen.

Vụng về giấu nhánh ban mai
Cỏ hương quằn lại giấu mây thơmlừng.
Gió đâu từ nỗi niềm buồn?
Gọi hạ tíu tít trở dòng thời gian
Mùa thương những tiếng ve ngân...
Thả thơi cánh áo xa gần mến yêu
Hoa tươi như sắc khoảng chiều
Bóng tàn đổ rộ cô liêu bến chờ...?

(Nỗi vắng ngày hạ)
 

Các bài khác: