CHIẾC BI ĐÔNG
( Nhớ về năm tháng Trường Sơn )

Dương Đoàn Trọng
Chỉ còn lại chiếc bi đông
Rót ra nỗi nhớ mênh mông một thời.
Nhìn em cơn sốt vừa vơi
Tóc xanh chải rụng rối bời tuổi xuân
Môi hồng cứ nhợt nhạt dần
Em ngâm đứt quãng mấy lần - bài thơ.
Võng em mắc vội trời mưa
Cái tăng bị rách trú nhờ võng anh
Hai đầu sao cứ tròng trành
Tự nhiên mảnh bạt đã thành võng đôi.
Chẳng dám nằm - chúng mình ngồi
Bi đông nước suối chuyền môi hai người
Bỗng bom nổ vỡ tiếng cười
Nghe phát súng lệnh - ra nơi đứt đường.
Thế rồi anh chuyển chiến trường
Thế rồi mỗi đứa một phương đến giờ
Cái dòng địa chỉ lơ mơ
Chỉ còn nhớ lại hai từ "Đồng hương".
Bi đông kỷ vật yêu thương
Cùng anh đi mọi nẻo đường còn đây
Cái bi đông cạn lại đầy
Thương em chẳng cạn từ ngày xa nhau...
Bây giờ anh biết tìm đâu
Để mình cùng xóa cho nhau giọt buồn.
D.Đ.T
__________
Tác giả: Dương Đoàn Trọng
ĐT : 01687685911
Email: trong867017@gmail.com
Địa chỉ: Lam Điền, Chương Mỹ, Hà Nội.
Kính mời các tác giả đăng ký tham gia
xuất bản sách “Lộc Phát Quý Tỵ - 2013”
|
Chào DĐT có một bài thơ quá hay chỉ có người trong cuộc mới đủ ngôn ngữ ý tứ viết nên đươc BT hay như vậy . Chỉ một chiếc BI ĐÔng vật dụng mà DĐT đã thả đươc linh hồn vao đó để rồi mãi mãi không bao giờ quên: " Chỉ còn lại chiếc bi đông " Chỉ còn lại chiếc bi đông Chúng mình cùng tâm trạng người lính mà anh . Còn nhiều điều chưa nói lên hết được anh Nguyễn Huy Chung nhỉ . Cảm ơn anh đã đọc và cho cảm nhận về thơ của Dương Đoàn Trọng . Chúc anh vui khỏe Gia đình Hạnh phúc Tác giả Dương Đoàn Trọng thân mến! xin bái phục tài thơ của anh.Nếu không phải là nhà thơ thì chiếc bi đông cũ làm sao "Rót ra"được "nỗi nhớ mênh mông một thời" và làm sao thấy được"Tóc em chải rụng rối bời tuổi xuân". VÀ "Võng em mắc vội trời mưa-Cái tăng bị rách trú nhờ võng anh", đúng là nhờ ý trời mà hai người được sát cánh .Tình cảm nảy sinh là tự nhiên thuận theo ý trời.Chính vì thế mà"Cái bi đông cạn lại đầy-Thương em chẳng cạn từ ngày xa nhau..." |