
|
Tôi nghĩ thơ là nghệ thuật sử dụng hình tượng của ngôn ngữ,cho nên tôi đọc câu thơ đầu:Mặt ao loáng thoáng bèo tây.Tôi hình dung đến nông thôn mình...Thôi có lẽ không nên tranh luận việc này nữa.Bèo tây người ta còn gọi là hoa lục bình. @ Nói thêm với bác Phạm Huy Đãng: Không biết bác Đãng ở Xương Giang hồi bé có hay xem con gọng vó chạy nhảy trên mặt nước không nhỉ? Nếu mặt ao không có bèo tây, bèo tổ ong, nhưng không dày, thì không có nhiều con gọng vó đâu. @Gửi bác Tú lục bát: Bài thơ viết cho thiếu nhi mà bác, đã là trẻ con thì tưởng tượng những cái người lớn không tưởng tượng ra, mà là phi lô gic và thực tế nữa. Người lớn cũng chẳng nói là "nói bóng gió" đấy thôi. NĐX rất cảm ơn bác nhiều, đã đọc và nhận xét bài thơ. @Gửi anh Phạm Huy Đăng: Cảm ơn anh đã có nhận xét về bài thơ. Đây là bài thơ viết cho thiếu nhi của NĐX, bài thơ viết từ 1988. Câu đầu là tả mặt ao ở quê, loáng thoáng bèo tây, nên mới có nhiều con gọng vó, chúng đan thành bày, tụm vào nhau rồi lại tản ra. Câu thơ tả cảnh thôi mà, bèo tây loáng thoáng thì mới nhìn thấy mây in xuống mặt nước. Tiếp lời tác giả Nguyễn Đình Xuân: Thật tiếc,bài thơ có nhiều câu thơ đẹp,Nhưng câu thơ mở đầu làm hỏng. |