Thứ tư, 24/06/2026,


Nỗi đau (Duyên An) (07/01/2013) 

NỖI ĐAU





Duyên An

Mắt khô
Mím chặt môi đời
Chợ trưa đồng cạn nuốt lời vào tim
Tháng năm
Vất vả muộn phiền
Mẹ như tiếng vạc
Thâu đêm kêu buồn
Nén lòng chảy ngược đau thương
Nhìn con nhiễm chất đoạn trường da cam

Khuyết thân xác
Sống hao mòn
Thời gian khuyên dấu lặng tròn
Nín câm
Mẹ bồng ẵm cả tháng năm
Ước mơ trong dáng con nằm xanh xao
Mắt cười lệ nóng chảy trào
Thời gian lặng lẽ rơi vào xót xa
Chiến tranh tàn dấu phôi pha
Dường như chất độc chiều qua vẫn còn?!

D.A

__________________
Tác giả Duyên An. ĐT: 0916 713 618
Địa chỉ: Gò Công Tiền Giang
Email: ngoaio54@gmail.com

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Trần Thị Thanh Liêm - thanhliemdainam@yahoo.com - 0987641698 - Ngành tiếng Trung, Đại học Đại Nam 56 Vũ Trọng Phụng Hà Nội  (Ngày 10/01/2013 1:31:47)

"Mẹ bồng ẵm cả tháng năm
Ước mơ trong dáng con nằm xanh xao
Mắt cười lệ nóng chảy trào
Thời gian lặng lẽ rơi vào xót xa
Chiến tranh tàn dấu phôi pha
Dường như chất độc chiều qua vẫn còn?!"
Xin chia sẻ cùng H: Bài thơ của H là tiếng kêu đau thương của bao nạn nhân góp phần tố cáo tội ác chiến tranh của đế quốc Mỹ.
Trân trọng!
M TTTLiem (http://tiengtrungdainam.com)

  Nguyễn Hồng Duyên - hoatimhd@yahoo.com.vn - 0913417239 - Cà Mau  (Ngày 08/01/2013 23:02:37)

CHẤT ĐỘC DA CAM


Mảnh bom còn ngự hơi trần
Còng lưng ai cõng nợ nần da cam?
Cha ơi
Nghĩ đến
Có ham?
Chiến tranh
Lửa đạn
Việt Nam kiêu hùng !

Một đời khí phách ung dung
Nhìn con biến dạng nghe trùng trái tim
Mẹ than bảy đứa một niềm
Ưu tư khó giải lắng chìm nỗi đau

Thân cò lặn lội hanh hao
Nhìn con khôn lớn lệ trào ướt mi
Chiến tranh ơi hỡi làm chi?
Cha đau thắt ruột trách gì ai đây?

Hoa Tím

* Đọc thơ anh, em chợt nhớ gia đình người chú có 7 đứa con nhiễm chất độc da cam. Em hưởng ứng với anh bài thơ CHẤT ĐỘC DA CAM nhé !
Mến chúc anh vui !

  Nguyễn Thanh Tùng - tungthanh1951@gmail.com - 05113954151 - Đà Nẵng  (Ngày 08/01/2013 14:41:04)

"Tháng năm
Vất vả muộn phiền
Mẹ như tiếng vạc
Thâu đêm kêu buồn"

Bao năm ngược suối băng nguồn
Gánh mưa đội nắng sầu buông vẫn hoàn.
Chia sẻ cùng anh
NTT

  Nguyễn Đức Tùy - ndtuy@yahoo.com.vn - 0974131428 - Việt Trì Phú Thọ  (Ngày 08/01/2013 8:27:54)

Chiến tranh đã qua lâu nhưng di chứng chất độc da cam để lại vẫn là nỗi đau cho bao con người. Bài thơ của bạn Duyên An là một tiếng kêu đau thương, cũng là một lời tố cáo tội ác chiến tranh của đế quốc Mỹ.
Xin chia sẻ cùng tác giả đôi dòng:

Mẹ già dãi nắng dầm sương
Nuôi con nén chặt đau thương đáy lòng
Một đời thôi hết mỏi mong
Con mang tật bệnh, long đong thân già

Chiến tranh dù đã lùi xa
Còn bao di chứng xót xa lòng người
Ôm con đắng dạ nghẹn lời
Nỗi đau của mẹ biết thời nào nguôi?
NĐT

  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Vũ Thư-Thái Bình  (Ngày 07/01/2013 16:59:09)

Còn người còn nước còn non
Nhìn non nhìn nước, nhìn con trong nhà

Các bài khác: