Chân mây xa
Một chấm vàng
Tương tư cánh bướm
Chiều miên man
Chiều
Qua bao sóng gió cuộc đời
Mẹ con vẫn mãi rạng ngời minh anh
Năm tám năm quả ngọt lành
Cây đời mẹ giữ tốt lành con nương
Dường như ai đã mỉm cười
Dường như mây lại bồi hồi gió lay
Ngàn xưa tối lại về đây
Vạt bung yếm lụa trăng đầy lối xưa
Tha hương da diết những chiều
Hướng về miền nhớ đăm chiêu mơ màng
Tâm tư ký ức chiều vàng
Hình như cay mắt khói lam vương tình.
Em và Đồng Tháp và… Sen
Lúa trời hoang dã mùa chen lá dày
Sương khuya rớt hạt vơi đầy
Bếp quê khói rẽ đường cày trong mơ
Tình yêu lan tỏa mênh mang
Lòng già thơ thới nhẹ nhàng tâm tư
Thẳm trong ánh mắt hiền từ
Ngàn con sóng cả dường như tan dần
Ai làm ra lục bát tình,
Thơ đâu mà ngỡ là hình bóng ta.
Cuộc đời như giọt mưa sa,
Bóng em luôn mãi nhạt nhòa trong tôi.
Thu xanh xanh đến ngỡ ngàng
Ô kìa! Lá khóc hàng hàng lệ rơi
Thung sầu bão táp tả tơi
Bơ vơ đá cuội mồ côi non ngàn
Em như suối khát đang chờ
Chờ hoài một trận mưa thơ lên nguồn
Cho trôi đi nỗi u buồn
Cho câu lục bát trào tuôn nụ cười
Sông Cầu như có bùa mê
Lơ thơ chảy mãi câu thề lứa đôi
Quai thao hết đứng lại ngồi
Chiếu chăn sẻ nửa, tơ trời nhện giăng.
Tùng dinh khắp phố cùng quê
Nhắc người giữ lấy lời thề đã trao
Cho đời tránh được nỗi đau
Cho đêm trăng sáng dạt dào khúc ca…
Hoàng hôn sông thả cò về
Thương tôi em thả bùa mê nổi chìm