Chắn che vách núi, màn trời
Con tim đã gửi ở nơi nồng nàn
Nghẹn lòng, ôm bóng thời gian
Kệ nơi trăng gió, bạt ngàn người dưng
Dây mơ rễ má vị tình
Người dung gặp lại đơ hình đứng tim
Giữa đàng tai ách lim dim
Trốn vào đâu đó. Lặng im dỗ mình...
Êm đềm mơ giấc bình minh
Thuyền cha vững lái an bình qua giông
Lời cha ru... ấm nôi hồng
Ru đời con mãi thắm nồng ước mơ...
Nâng cành sen trắng trên tay
Bỗng dưng thấy cuộc đời này đáng yêu
Cho dù xa cách bao nhiêu
Vẫn khao khát được một chiều bên em
Sợ lời im lặng dỗi hờn
Sợ tình tha thiết vùi chôn tim mình
Sợ bàn tay chạm vô tình
Sợ lòng mềm yếu môi xinh trao người...
Xưa thì cũng đã quá xưa
Hình như vẫn thiếu vẫn thừa trong ta
Xa, ừ, thì cũng đã xa
Mà sao vời vợi cứ là đầy vơi
Nụ hôn ngày ấy thật hiền
Hồ Gươm hò hẹn về miền ngây thơ
Nhớ em sáng đợi chiều chờ
Bên đường Xuân Thuỷ câu thơ lạc vần
Hững hờ chiếc lá buông lơi
Nghe thầm cát bụi… xót lời pha lê…!
Bốn mùa gió động lao xao
Thơ đêm viết đọng biết bao sự tình
Mong manh còn chút dáng hình
Chốn nào lưu giữ bóng mình, bóng ta
Mùa, chiêm ai gánh lúa vàng
Đắp đê phòng lụt thiếp chàng cùng thi
Dẻo dai sâu nặng tình tre
Từ người thành phố nơi quê đều dùng
Những đêm nhặt mảnh trăng vàng
Chừng như trọn kiếp đa mang cuộc tình
Ta ngồi đây chốn lặng thinh
Trót yêu đâu chỉ mỗi mình ta nay
Mẹ ru cái thủa xa xăm
Bát cơm độn sắn, chỗ nằm ướt mưa
Mái cùn bên mảnh giậu thưa
Tiếng gà cục tác sớm trưa đong đầy