Nỗi riêng một nỗi riêng riêng
Chỉ lòng mới biết mình thiêng thế nào
Phận người nhỏ bé hanh hao
Bao nhiêu ồn ã lặn vào lặng im...
Bắc thang lên hỏi trời cao
Vì sao để kiếp má đào nổi trôi
Truyện Kiều đẫm lệ bao người
Thi nhân ơi chuyện khóc cười thế gian
Đêm nay nữa chẵn năm đêm
Chị như phận đá bên thềm nghe mưa
Mưa rơi giọt giọt như cưa
Mưa ngầm lắng xuống ngày xưa cái ngày
Em ơi, hãy thử chí trai:
Học nghề, học chữ miệt mài tự thân.
Tương lai giục giã bước chân
Ngày Xuân về với Hội Làng
Gặp em ở bến đò ngang Sông Cầu
Em nghiêng "câu hát mời trầu"*
Em nghiêng câu "Lý qua cầu", "Giao duyên"
Trăng hờn khuyết nửa đòi thơ
Giận chàng thi sĩ hững hờ vô tâm
Tủi thân sau núi khóc thầm
Xa trăng bỗng thấy bâng khuâng nhớ nhiều
Em gieo vần một chữ yêu
Câu hò cao vút trong ngân
Tôi quen như đã chưa lần lạ xa
Hò hơ... hôm trước đò qua
Hôm nay đò trở lại nhà thăm ai…
Ngẩn ngơ xanh chắc là thu?
Thoảng xa xa tiếng chim cu…đúng rồi!
Lao xao hương cốm gọi mời
Long lanh mắt cúc đẫm vời vợi trăng
Em đi lễ hội đầu xuân
Áo the quần lĩnh thêm phần xinh tươi.
Má hồng môi thắm em cười
Hương xuân rạo rực đất trời như say...
Đợi em ở cuối Sông Chanh
Anh ngồi gột cát chòng chành tháng năm
Dấu xưa tìm mãi - biệt tăm
Chỉ còn cái bóng cầu nằm phơi sương
Cười người
Ngẫm nghĩ cười ta
Cười hạnh phúc
Cười phong ba bão đời