Mỗi Năm tháng tám một lần
Cùng về hội tụ xa gần…gặp nhau
Yêu câu lục bát bắc cầu
Bồn phương trong nươc… năm châu một nhà
Em đi trảy hội cùng anh
Một chiều đến bến Triều Dương
Gặp em bán nhãn bên đường tôi qua
Nước sông đỏ lựng phù sa
Nắng chiều mê mải mùi hoa nhãn lồng
Không mua không bán nụ cười
Người ơi, trao tặng cho đời bớt đau
Sống nay ai biết ngày sau
Người ơi, sao chẳng cho nhau ngọt lành
Dù ai đi đâu về đâu
Lễ Hội Lục Bát ới nhau cùng về
Cánh Cò gánh nặng hồn quê
Bay trên thảm lúa trưa hè chao nghiêng
Tôi đi về phía gió sương
Nửa đời dằng dặc con đường vẫn xa
Tôi đi về phía phồn hoa
Nửa đời mới thấy hóa ra mình nhầm
Biển chiều bãi cát trắng tinh
Chơi vơi con sóng cuốn mình bờ xa
Thuyền về chấp chới bôn ba
Thương em áo mỏng bước qua nhà chồng
Cũng mong có những ánh trời
Rọi soi đến những kiếp người đớn đau.
Nghiêng mình ngả mũ cúi đầu
Mong sao cụ Giếng bền lâu với làng!
Hoa thơm cỏ lạ nên thơ
Cơm lam nếp cẩm đào mơ ngọt mời
Sa Pa nôi đựng gió trời
Thổi hồn du khách muôn nơi mát lòng
Tình cờ bắt gặp nụ cười
Nét duyên riêng của em… người Hiến Nam
Chia tay sau buổi chợ tan
Em về vai quẩy chiều tàn nắng xiên
Sông quê bề bộn nắng mưa
Bước chân gió lội sang mùa lao xao
Đong đưa tiếng dế năm nào
Mưa nguồn chớp bể lặng vào cỏ cây
Hội thơ Lục bát mở ra