Người về nơi ấy xa xăm
Có nghe con gọi...ngày rằm Cha ơi
Nước sông có lúc đầy vơi
Sương pha mầu tóc...nhớ lời của Cha
Mặt trời lên trải nắng vàng
Ngoài vườn ong bướm rộn ràng khắp nơi.
Én xuân bay liệng lưng trời
Mai Đào nở thắmlộc chồi non tơ.
Nguyệt Cầm thao thức bến sông
Tiếng đàn hay đấy tiếng lòng gieo mưa
Ai đem câu chuyện tình xưa
Buộc vào chiếc lá vật vờ " diêu bông"
Quê hương tuy lắm đối thay
Vẫn nồng muối mặn gừng cay thuở nào
Rặng tre tỏa bóng cầu ao
Sân Đình những dải yếm đào làm duyên
Ai về cho gửi vầng trăng
Ở đây gió rét mưa giăng ngút ngàn
Xa quê từ buổi cơ hàn
Hòa cùng đá núi mây đan cội trời
Xuân sang trời đất giao hòa
Nắng ươm gió mới sắc hoa ngập trời.
Tình nhà, tình nước thắm tươi
Tình thơ đất Việt muôn lời yêu thương !
Nhớ thương da diết đông về
Bóng hình cha đó chẳng hề phôi pha
Bao mùa cây lá trổ hoa
Ba của con đã xa nhà Ba ơi !
Trải qua trăm trận bom rơi
Phà anh trên nước dưới trời hiên ngang!
Đêm ngày máy hát, xe sang
Sông vui nước cũng rộn ràng hòa theo…
Giữa hai đầu nhớ và quên,
Hết mình, em hiến dâng lên trọn tình.
Nghiêng bên nhớ... trọn bóng hình,
Nghiêng bên quên... chẳng biết mình còn chi!
Tết quê vắng bóng mẹ già
Mái nghèo cô quạnh xót xa cuộc đời!
Giao thừa nước mắt thầm rơi
Bếp xưa...lửa cũng ngậm ngùi rạ rơm
Lời yêu anh gửi trao em
Vẫn trinh nguyên vẫn êm đềm phiêu du
Ôm tình ôm cả sắc thu
Nhớ nhung ngào nghẹn... mịt mù...run run.
Tái tê rớt xuống chiều tà
Hiu hiu gió lạnh tràn qua phố phường
Chiều nay phố lặng im hơn
Chừng như phố rét nên hờn giận ai