GIỌT RƠI…
.jpg)
Phạm Tự
Trở về thăm chốn quê xưa
Cõi đông vẳng tiếng võng đưa đêm hè?
Lòng đau dạ xót tái tê
Hình cha dáng mẹ hiện về trong tâm
Phôi pha năm tháng phong trần
Đời người dâu bể xót thầm áo cơm
Bán tươi mua héo nỗi buồn
Cỏ gà cháy mặt…cho con ngọt bùi
Mùa đông nước ngập nửa người
Cha cày mẹ cấy bờ môi ngậm ngùi
Run run nói chẳng ra lời
Áo tơi nón lá giữa trời thấu xương!
Đất nghèo gom gió ngậm sương
Thân cò phận vạc đêm trường kiếm ăn
Cá tôm cua ốc tảo tần
Đêm mờ bóng khuyết cõi trần hư vô
Ra đi… chẳng kịp dặn dò
Kiếp người lam lũ bến bờ sông trôi
Con xa ở tận cuối trời
Về bên nấm đất… lệ rơi mưa buồn!
Tháng năm gối mỏi chân chồn
Nay về chốn cũ cội nguồn nhớ thương
Tóc đời ngả bóng pha sương
Tiếng ru... não ruột canh trường… Giọt rơi!
Mùa Đông 2014
P.T
_____________
Nhà thơ Phạm Văn Tự
Hội viên Hội VHNT Hà Giang
ĐT: 0919760699
Email: thcsts@gmail.com
|
"Ra đi… chẳng kịp dặn dò Đọc bài "Giọt rơi" của tác giả Phạm Tự, HQ bắt gặp nỗi lòng nhớ thương tha thiết của nhà thơ đối với quê hương, xóm làng , mẹ cha ở chốn quê nhà. Bài thơ đã nói hộ tình cảm quê hương của những đứa con xa xứ. Rất cảm động, HQ xin bộc lộ một chút cảm xúc cùng bài thơ của tác giả |