Thứ bảy, 20/06/2026,


Một mình đong gió chiều đông (Phạm Minh Trâm) (10/09/2014) 

MỘT MÌNH ĐONG GIÓ CHIỀU ĐÔNG




Phạm Minh Trâm

Đò quê vẫn chuyến vơi đầy
Chiều đông trở gió, hanh gầy bóng đêm

Ngóng tìm kẻ lạ người quen
Mà sao chẳng thấy người em đợi chờ

Bờ sông hoa cải vàng mơ
Vàng như chưa thể bao giờ vàng hơn

Lấy gì đông nổi cô đơn
Mênh mang gió thổi chập chờn cánh chim

Người về bộn rộn con tim
Em ngồi đong gió đãi tìm vu vơ...

P.M.T

_______________
Tác giả: Phạm Minh Trâm
Xã Chương Dương huyện Đông Hưng tỉnh Thái Bình
ĐT: 0987.818.836
Email: ngoctram1508@gmail.com


Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Lê Ngọc-Nhuần - phamthicucvang56@gmailcom - 01275413318 - 158/34D Phan Anh,TTHòa,Tân Phú  (Ngày 13/09/2014 0:57:45)

''Một mình đong gió chiều đông''
Long đong nghiêng ngã nên giông gió hoài!
Đò quê gieo neo cặm sào
Ngó mông bờ bãi vườn ao chợt buồn!
Hoa vàng cải ngồng ngày đông
Sương rơi đọng lá vẫn còn ướt sương.
Đong gió chiều đông thinh không!
Vòng tay ôm lấy gối trong lòng sầu!
Người về chim nhạn bay đâu?
Lặng nhìn dõi mắt nghe sao thật buồn!
Chiều đông chút mây mưa giông!
Gió mang hơi gió đọng hồn buồn hiu!

  Từ Đức Khoát - tuduckhoat@gmail.com - 01657685328 - Thạch Đồng -Thanh Thủy - Phú Thọ  (Ngày 11/09/2014 4:34:21)

"Bờ sông hoa cải vàng mơ
Vàng như chưa thể bao giờ vàng hơn "

Đong đầy giá lạnh ... nguồn cơn
Rau răm tê tái - cô đơn cuối chiều !

Xin được đôi lời cùng Phạm tiên sinh

  Doãn Tới - doantoi@yahoo.com - 004407984111741 - London Vương quốc Anh  (Ngày 11/09/2014 1:31:24)

MỘT MÌNH ĐONG GIÓ CHIỀU ĐÔNG một bài thơ rất đậm chất quê xưa, khiến những người sống xa đất nước nhớ đén nao lòng.Cũng chuyến đò quê vơi đầy, cảnh chiều đông trở gió, hoa cải vàng mơ hay mênh mang gió thổi ... cảnh trong thơ mà Minh Trâm khắc hoạ cứ như đang ngồi ngắm bức bức tranh quê mà chủ đề chính là người con gái vẫn mòn mỏi đợi chờ.Có lẽ sự chịu đựng nỗi cô đơn, rồi mỏi mòn chờ đợi của những người phụ nữ VN mãi vẫn chỉ là lòng thương cảm mà chưa có sự phá cách trong sự chờ đợi vô vọng này.
Người về bộn rộn con tim
Em ngồi đong gió đãi tìm vu vơ ...
Người về bộn rộn con tim Em nghĩ rằng người ấy về thật thì tim cô gái bộn rôn còn ngồi đong gió làm gì . Hay chỉ mơ thấy người ấy về thôi mà tim đã bộn rộn rồi, đời thực không như vậy . Nên cô vẫn ngồi đong gió đãi tìm vu vơ ... Hay người ấy về nơi đâu mà tim người ấy bộn rộn, còn em thì mãi tìm vu vơ.
Bài thơ bác viết như một bài toán đối với em
Em rất yêu bài thơ này
Chúc bác khoẻ

Các bài khác: