VỀ ĐI EM…
| Ngô Văn Giảng |
|
Ngô văn giảng xin chân thành cảm ơn các bạn Phạm Công Phổ, Hương Quê đã ghé thăm,đọc thơ và để lại những dòng đồng cảm hết sức xúc động.! Ngô Văn Giảng gần như tuyệt vọng,chỉ còn biết kêu nài"Mình về cho ấm lòng tôi.Cho êm giấc ngủ,cho đời lên hương".Còn Hương Quê thì cảm nhận sâu xa sự trống vắng lạnh lùng với "nỗi lòng chênh chao".Thật xót xa cho sự "thiếu vắng". "Về đi em" là nỗi nhớ mong, chờ đợi chân thành tha thiết,là sự thèm khát sum họp. Tác giả đã khéo mượn những hình ảnh giàu sức gợi cảm: " Trăng tròn... trăng khuyết, mắt cay... rưng rưng...gừng cay muối mặn, con tàu nhớ sân ga, trăm năm vàng đá... để khơi gợi cảm xúc, nỗi niềm của " Em", để gọi "Em" về. Bài thơ thật xúc động. HQ muốn chia sẻ cảm xúc với tác giả: |