Thứ bảy, 20/06/2026,


Thương em chiếc lá (Nguyễn Khánh Toàn) (27/03/2014) 

THƯƠNG EM CHIẾC LÁ


Nguyễn Khánh Toàn


Áo cơm cõng cái tảo tần
Oằn vai quẩy gánh mấy lần ngàn xa.
Tình em nửa gửi quê nhà
Nửa mang theo
sống còn mà nhớ thương...


Tay mòn nhặt gió gom sương
Gót chai lấm láp bụi đường mấy quê?
Bình Lục*dăm bữa anh về
Ai xui ai nhặt câu thề ai quên


Lời xưa đau đáu gọi tên
Đứt ruột áo ướt đứng bên mưa chờ
Hẹn nhau về lại vườn mơ
Đàn trời ai gảy tiếng tơ buộc mình


Tấm thân chẳng tiếc vì tình
Đếm đong chi...
với người mình trót yêu!
Gió lên đừng phụ cánh diều
Vỡ tan tiếng sáo...
đau chiều...
đứt dây.


Thương em chiếc lá xanh gầy
Lặng thầm
mưa nắng
gom đầy
thảo thơm...

N.K.T


_____________
Tác giả Nguyễn Khánh Toàn (Hà Nội)
 ĐT: 0904691793

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Thanh Tuyên - bsnguyenthanhtuyen@gmail.com - 0989094933 - Hải Phòng  (Ngày 27/03/2014 20:27:13)

Tình yêu vô giá ! Còn câu thơ sau thì đắt giá :

Tấm thân chẳng tiếc vì tình
Đếm đong chi...
với người mình trót yêu!
Gió lên đừng phụ cánh diều
Vỡ tan tiếng sáo...
đau chiều...
đứt dây.

Vâng, gió nồng nàn nâng bổng cánh diều lên tít tầng không. Diều gặp gió thả sức lượn bay. Một cặp tương phùng. Hạnh phúc biết bao khi gió thổi diều chao, vi vu tiếng sáo an bình.
Nhưng nếu gió căng, bất thình lình dây dứt, sáo nấc, diều sa, mộng mơ tan biến. Chiều sập, âm u...Vì thế, Tác giả đã tinh tế lựa từ :" Gió lên đừng PHỤ cánh diều " gửi gắm trong một khổ thơ vắt dòng, đổi dáng.
Nguyễn Khánh Toàn vẫn mộc mạc, giản dị, chân phương, nhưng lục bát của anh đã khác xưa làm độc giả phải bận tâm nhiều hơn với những ẩn ý, vỉa, tầng...
XIN CHÚC MỪNG THI PHẨM " THƯƠNG EM..."

Các bài khác: