Thứ bảy, 20/06/2026,


Điềm Xuân (Đặng Diệu Thoa) (09/03/2014) 

ĐIỀM XUÂN


Đặng Diệu Thoa



Bấm giờ xuống chợ chiều nay
Dốc lòng phiên nữa rủi may cùng người
Chợ Viềng năm một phiên thôi
Cầu may, liệu có khác nơi chùa chiền?


Lộc xuân ứ bến, nghẹn thuyền
Mâm vàng, đũa ngọc, chóe, chuyên… ngợp hàng
Bảy thành, ba dãy dọc ngang
Cái chum chúm, cái loang toàng trộn nhau.

Chợ Trời kén chọn được đâu
Thánh nhân nay cũng giãi giầu chợ phiên
Chỗ này Chí, Nở hồn nhiên
Nẻo kia, khuê các, tá điền cập kê.

Người phố thị, kẻ chân quê
Lọng son, nón lá dồn về một nơi
Rủi may phó mặc vào Trời
Lộc, tài, duyên, phận,…người ơi, một ngày!

.
Người đời bán rủi, mua may
Ta đem gả bán những ngày không nhau
Chẳng từng thách hỏi trầu cau
Ủ thương, nén nhớ, héo sầu qua đông.


Những mong tậu cái đèo bòng
Sắm thêm mấy lọn tơ lòng làm duyên
Ước ao, vãn chợ đầy nguyên
Niềm riêng đẫm một lời nguyền ai hay?

Cơn mơ choán cả sang ngày
Khát khao theo gió vụt bay về Giời
Lạt tình xoắn chẳng tròn đôi
Quay đi, ngoảnh lại
Một tôi…
Một Viềng!


D.T



______________
Tác giả Đặng Diệu Thoa
Hội VHNT Ninh Bình
ĐT: 0942987979
Email: đangieuthoa@yahoo.com.vn

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Đỗ Minh Tâm - dominhtam1952@gmail.com - 01698976886 - Quảng Yên Quảng Ninh  (Ngày 10/03/2014 20:18:14)

Chào bạn Diệu Thoa!
Đọc Điềm Xuân của bạn thật hay, Chợ Viềng là cái cớ cho thi nhân nói lên cảm xúc, nỗi lòng của mình.Tôi xin gửi bạn bài thơ Chợ Viềng của mình để chia sẻ cùng bạn nhé!
Chúc bạn nhiều niềm vui, hạnh phúc.

Đỗ Minh Tâm hội viên HVHNT Quảng Ninh


Chợ Viềng

Chợ Viềng bán rủi mua may
ta đi tìm lại những ngày thưở xưa
Áo tơi mẹ mặc chiều mưa
Ngọn đèn cha thắp lúc vừa trăng lên

Đường xa bà gánh chợ đêm
Quẩy về đôi thúng lạt mềm vành nong
Chợ Viềng đong ngọn ước mong
Tháng ba tháng bẩy đòng đòng ngát thơm

Chợ Viềng vàng óng sợi rơm
Lùa tay ngỡ cá trong nơm mưa rào
Chợ Viềng xa mấy cũng vào
Chén trà nóng hổi thuốc lào đê mê

Tháng giêng nhớ mẹ ta về
Đò quê chợ sớm bờ đê đợi ngồi
Cầu may dẫu một món thôi
Chợ đêm thức nhớ giọt rơi tháng ngày...

Chợ Viềng bán rủi mua may
Thổ Địa vác cày phát lộc suốt đêm
Chợ Viềng mồng tám tháng giêng
Du xuân rủ bạn ta khiêng lộc về!

06/02/2014

  Cao Trần nguyên - caotrannguyen@yahoo.com - 097 981 4947 - Hạ Long - Quảng Ninh  (Ngày 10/03/2014 15:19:17)


Chưa một lần đến chợ Viềng đọc ĐIỂM XUÂN của Đặng Diệu Thoa mà như
đang đứng ở giữa chợ Viềng vậy. Cảm ơn Đặng Diệu Thoa, không giám bình
nhưng nói là thích thì thực sự là thích hai câu kết:
Lạt tình xoắn chẳng tròn đoi
Quay đi, ngoảnh lại
Một tôi...
Một Viềng!
Tôi trộm nghĩ nhà thơ Đăng Diệu Thoa đã nghĩ và viết cho mọi người
Một lần nữa cảm ơn và chúc Đăng Diệu Thoa mọi sự tốt lành.
CTN

  Nguyễn Thanh Tuyên - bsnguyenthanhtuyen@gmail.com - 0989094933 - Hải Phòng  (Ngày 10/03/2014 0:03:35)

Chợ năm họp mỗi một phiên,người đến chợ mục đích chính không phải mua sắm như tới siêu thị, mà để " cầu may ". Lẽ đó đã thu hút sự háo hức tứ phương.
Đề tài quá quen,từng kích thích nhiều cây bút sáng tạo văn chương. Chợ thì quá lâu đời- xưa cũ, nhưng mọi tác phẩm ở đây xem chừng luôn mới mẻ ( kể cả lời bình lời họa đều sâu sắc,phong phú, khám phá khía cạnh nhiều chiều ).
Tôi còn nhớ năm ngoái Diệu Thoa có chùm tứ tuyệt " Chợ Viềng ", và năm nay lại Viềng. Nhưng " Dốc lòng phiên nữa ..." của chị để
" xem vận, thử điềm " giống như người ta " xóc quẻ thẻ " đầu năm chăng (?). Thật dí dỏm và hóm hỉnh !
Đọc cửa sổ phản hồi tôi rất thú vị với Nhà thơ Đồng Bác Kế nhận định : Điểm xuân” như một bức tranh toàn cảnh miêu tả cả đất trời non nước, cảnh vật và lòng người. “Điểm xuân” mang trong đó bao nhiêu nỗi niềm về nhân tình thế thái. Qua bức tranh thơ đó tác giả gợi cho người đọc biết bao suy ngẫm, trong đó có cả niềm vui và nỗi buồn.
Còn Cây Lục bát Quảng Ninh Dương Phương Toại cảm nhận về nỗi người
một xã hội " trong phiên chợ rủi may hiện lên trước mắt ta: xô bồ, tranh đua,khao khát, dục vọng, cố hỹ..." cũng như Anh đánh giá sức lao động của Tác giả :"một bài lục bát hay đầy những xót xa, đau đáu, day dứt, trăn trở của Đặng Diệu Thoa. có thể nói toàn bài khổ thơ nào cũng hay, dụng công, đắc địa các hình ảnh và ngôn từ." rồi "
Sự quan sát và cách đưa vào lăng kính văn học rất tinh tế ".Theo tôi, những nhân xét ấy khá thấu đáng,khách quan không cưng nựng.
Riêng PGS Trần Mạnh Tuân, cho dù " nối vần " nhưng Nhà thơ tập trung vào phần 2 của bài thơ. Vào vùng "sở trường sở đoản" của Diệu Thoa là thơ tình ( nói đúng ra là thất tình ) để Anh hỏi-đáp- phản biện và cả thách thức nữa.Câu chữ trong " Em đi chợ viềng " mới tưng. Thế là thầy giáo TMT cũng ẵm thêm một thi phẩm " Viềng " hoàn hảo.Phải nói thị lực của TMT rất tinh nhậy và Anh điểm xạ chính xác.
Như vậy,đã lâu ta mới thấy Cửa sổ phản hồi ấm lên . Riêng tôi rất mong mọi người yêu lục bát hãy quan tâm, đừng quên lãng mảnh đất này.Nó mẫu mỡ, góp phần xanh cây, tốt lá giúp nhiều tác phẩm đơm hoa, sai quả, dâng hương một khi chung tay góp sức canh tác cấy cày.
Tôi thì thấy Diệu Thoa dẫn người đọc vào chợ theo tuyến trình tự của nỗi niềm cô đơn. Mọi người hãy xem động cơ đi chợ ? Chị đã " gả bán gì, ao ước tậu sắm gì, và vãn chợ trong tay có gì ? và cuối cùng người " mê tín " ấy đã ám ảnh về " điềm "gì như đi cầu tự đầu xuân ?
Bài thơ lục bát không ngắn, câu từ vẫn xoay xung quanh trục chính, tránh được sự ly tâm tản mạn. Chứng tỏ sự rắn rỏi, chắc tay của một cây bút nữ Ninh Bình.
Ta tiếp tục chờ nhiều bạn thơ phát hiện tiếp được nhiều câu hay,ý mới trong " Điềm xuân ".
Xin chúc tất cả những người yêu thể thơ truyền thống này gặp
" Điềm xuân" Giáp Ngọ vui vẻ, hạnh phúc và đóng góp cho trang nhiều tác phẩm hay.

Thân quí

NTT - HP

  Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 0913530266 - Hà Nội  (Ngày 09/03/2014 19:16:32)

Đọc Điềm Xuân của Diệu Thoa:

"Lạt tình xoắn chẳng tròn đôi
Quay đi, ngoảnh lại
Một tôi…
Một Viềng!"


EM ĐI CHỢ VIỀNG

Nỗi lòng người vẫn chung chiêng?
Một ngày đến chợ... niềm riêng giãi bày.
Giữa đời nhộm nhoạm ai hay,
Đi mà chẳng biết phiên này thửa chi.

Chen vai thích cánh... mọi khi,
Bốn phương tám hướng người thì về đây.
Tình đời chẳng quản mỏng dầy,
Sang hèn, may rủi một ngày bán mua.

Không nhau... thiên hạ có thừa,
Em mang gả bán... đợi vừa chợ tan.
Đèo bòng lắm mối nhân gian,
Hỏi lòng liệu có đủ gan sắm về?

Giật mình chợt tỉnh cơn mê,
Trời trao sao chịu một bề cho xong.
Không đi thì chợ vẫn đông...
Đi thì lòng vẫn nguyên lòng... một ta.

T.M.T

  Dương Phượng toại - duongphuongtoai@gmail.com - 0982 367 982 - Cẩm La-Thị xã Quảng Yên-Quảng Ninh  (Ngày 09/03/2014 16:06:47)

Đây tiếp theo là một bài lục bát hay đầy những xót xa, đau đáu, day dứt, trăn trở của Đặng Diệu Thoa. có thể nói toàn bài khổ thơ nào cũng hay, dụng công, đắc địa các hình ảnh và ngôn từ. Này đây:

Lộc xuân ứ bến, nghẹn thuyền
Mâm vàng, đũa ngọc, chóe, chuyên… ngợp hàng
Bảy thành, ba dãy dọc ngang
Cái chum chúm, cái loang toàng trộn nhau.

Chợ Trời kén chọn được đâu
Thánh nhân nay cũng giãi giầu chợ phiên
Chỗ này Chí, Nở hồn nhiên
Nẻo kia, khuê các, tá điền cập kê.

Người phố thị, kẻ chân quê
Lọng son, nón lá dồn về một nơi
Rủi may phó mặc vào Trời
Lộc, tài, duyên, phận,…người ơi, một ngày!

Sự quan sát và cách đưa vào lăng kính văn học rất tinh tế. Cả một xã hội trong phiên chợ rủi may hiện lên trước mắt ta: xô bồ, tranh đua,khao khát, dục vọng, cố hỹ...
Và cái kết của đời người, của chuyến đi, của một cá thể được nói lên thật đa chiều:
Cơn mơ choán cả sang ngày
Khát khao theo gió vụt bay về Giời
Lạt tình xoắn chẳng tròn đôi
Quay đi, ngoảnh lại
Một tôi…
Một Viềng!
Chúc Đặng Diệu Thoa tiesp tục thăng hoa bằng tài thơ và khát vọng thơ tới đỉnh cao đẹp nhân văn của văn chương.

  Đồng Kế - kedongbacninhbinh@gmail.com - 0915303016 - Phường Nam Bình, TP Ninh Bình.  (Ngày 09/03/2014 12:55:11)

Chào Đặng Diệu Thoa!
“Điểm xuân” như một bức tranh toàn cảnh miêu tả cả đất trời non nước, cảnh vật và lòng người. “Điểm xuân” mang trong đó bao nhiêu nỗi niềm về nhân tình thế thái. Qua bức tranh thơ đó tác giả gợi cho người đọc biết bao suy ngẫm, trong đó có cả niềm vui và nỗi buồn.
Lời thơ thật mềm mại uyển chuyển, ngôn từ thật chắt lọc, sức biểu cảm thật là cao.
Anh Kế không có khả nay để nói hết những cái hay, nói đủ những cái đẹp mà mình cảm nhận được qua đọc bài thơ. Chỉ biết nói rằng anh đã rất thích, đã đọc như nuốt từng lời từng chữ!
Xin có đôi vần chia sẻ cùng em:

Xuân mang nặng một nỗi niềm
Thế gian xảo trá ngoan hiền rủi may
Tâm tư trong dạ chất đầy
Mua khôn bán dại cầu may ba đồng

Ai nào mơ cái đèo bòng
Ai nào mua cái cái long đong làm gì
Phải lòng mắc nợ nhau chi
Cầu trời khấn phật thôi thì mặc duyên

Người trăm ngả khắp mọi miền
Đổ xô về chốn chợ Viềng cầu may
Bán vơi mơ cuối năm đầy
Mong mong ước ước nào hay số trời

Chẳng đem lòng dạ ra phơi
Chẳng mua chẳng bán mình tôi đứng nhìn
Mong sao thiên hạ thái bình
Mong sao thế thái nhân tình nở hoa!


Chúc mừng bài thơ hay!
Chúc em luôn vui tươi, trẻ khỏe, xinh đẹp, dào dạt hồn thơ, thành đạt và ngập tràn hạnh phúc!

Các bài khác: