Ước chi phố lại có vườn
Để tôi lại rẽ dong riềng sang chơi
Để tôi lại thấy nàng cười
Lưng ong, áo thắm, vàng tươi... nắng vàng!
Với tay chén rượu vơi đầy
Neo ban mai để hao gầy hoàng hôn
Cái thời ai hay dỗi hờn
Cứ ăn vạ bạn những cơn đói quà.
Nắng đun cạn nước nỏ trời
Nóng lưng cậu Cóc kiện giời đòi mưa
Cái Cò lặn lội sớm trưa
Qua sông tiễn nắng đón mưa trở về
Trời làm muôn sợi mưa tuôn
Lấy chồng xứ lạ, có buồn không em?
Tiễn đưa chén rượu say mèm
Đắng cay nước mắt, ướt thềm hoa niên
Nghĩa tôi đi hái trăng thề
Cánh hoa đỉnh núi nỗi quê cau vàng
Kìa, mùa chầm chậm thu sang
Một làn khói rạ lan man trời chiều.
Thả hồn về cõi tâm linh
Trống thiêng dóng nhịp, thùng thình thinh không
Cà sa vàng áo nâu sồng
Lơ thiền phật tử, phiêu bồng khói nhang
Bình thường chẳng đếm xỉa chi
Đến khi tuột khỏi lại vì tại ai...
Trong tầm tay chẳng đoái hoài
Vẩn mơ, vẫn mộng cái ngoài tầm tay.
Xin em đừng bỏ bùa tôi
Bằng đôi mắt biếc bờ môi ngọt ngào
Bến kia thuyền đã cắm sào
Sóng xô chi nữa dạt dào mà chi…
Tương tư lạnh kiếp tro tàn,
Tình em, cam trải muôn ngàn phong ba.
Đêm dài nhớ chị Hằng Nga,
Hồn ai thơ thẩn vào ra chốn này.
Ngày buồn thử hỏi câu thơ
Bao giở hết chảy dòng ngơ ngẩn người?
Ngày vui thử hỏi nụ cười
Có còn chất cháy như mười tuổi xưa?
Ghét chiều ai giũ ai hong
Ghét trưa ai phủ lưng ong tóc vờn
Lúc quên cho gió bông lơn
Khi mong thêm lặng thả hồn chân mây
Chiến tranh ngăn đứt câu thề
Em say như lá bùa mê nồng nàn
Hồn bay phách lạc trời hoang
Ân tình còn nợ đa mang vòng đời