Một sau một trước trọn bề
Một ngơ ngác lạc bên lề dửng dưng
Một câu ngắt quãng nửa chừng
Lời đắng đót chẳng đặng đừng… Biết đâu?
Buồn buồn chẳng biết vị ta
Chua cay, ngọt mặn hay là dửng dưng?
Cứ như quả ngủ trên rừng
Tiếng chim lảnh lót mà chừng chưa thơm...
Ta về nhặt tiếng trống trường
Áo xưa dáng nhỏ vô thường chiều nay
Phượng nhìn đỏ mắt chờ ai
Khắc lên dĩ vãng lá bay giăng sầu.
Chuyện từ ngày xửa, ngày xưa
Nay đem kể lại vẫn chưa thấy già
Nhiều “căn bệnh” thuở ông cha…
“Tham quyền cố vị” thành ra đớn hèn
Lời xưa ai biết dại khôn
Cho ta chia nửa nụ hôn lần đầu
Em mang kỷ niệm về đâu
Để ta chịu một nỗi sầu bơ vơ
Biết rằng mưa, nắng thất thường
Như buồn, vui vẫn vô thường thế thôi.
Mà sao lòng vẫn rối bời
Vẫn mong trời tạnh để rồi nắng lên…
Ầu ơ
Văng vẳng đâu xa
Dội vào sâu thẳm
làm ta mủi lòng.
May mà còn chút duyên quê
Lẳng lơ chạm níu câu thề gió mây
Để rồi tay lại cầm tay
Hương thơm đồng nội men say lửa tình
Cởi cơn nhơ đắp cho nhau
Nụ cười... Rót mãi lên đau dịu dàng
Con thuyền bỏ bến đi hoang
Kéo từng lọn sóng mà choàng vai non
Lần đầu ta đến Cố Đô
Thấy sông trong núi, thấy hồ - núi vây
Liu riu những lớp sóng gầy
Lô nhô mặt nước đò đầy khách thơ
Ly cà phê đắng không đường
Lắng trong anh để làm gương soi mình
Đi qua biết mấy cuộc tình
Hiện ra vẫn chỉ một hình bóng em
Xuân sang hoa thắm gợi hè
Nhìn cây bỗng nhớ đam mê một thời
Dạt dào sóng thức đầy vơi
Chở thuyền tình bạn bến đời nương dâu