Rượu nồng uống cạn chén suông
Bờ vai ai tựa như dường thân quen
Chênh chao phố ngả nghiêng đèn
Liêu trai thơm sợi tóc em ảo huyền.
Bồng con đứng tự bao giờ,
Mỏi mòn đôi mắt, ngóng chờ người đi.
Bâng khuâng từ buổi biệt ly,
Chập trùng xa tít thấy gì nữa đâu?
Cỏ thơm đã mọc lối về
Lá xanh mơn mởn
Cơn mê dậy thì
Nụ hường khua động làm chi
Để ta đếm mãi
Chu kỳ xuân ơi!
Từ ngày về với thinh không
Cánh cò ngơ ngác bên sông mỗi chiều!
Chẳng còn bóng mẹ liêu xiêu
Tiếng ru nghe loãng cả chiều mênh mang!
Em về Đồng Tháp mùa sen
Câu thơ lục bát đan xen vào lòng
Đẹp bông lúa thơm hương đồng
Phù sa xuôi chảy dòng sông hiền hòa
Bố không mang nặng đẻ đau
Không có dòng sữa ban đầu nuôi con
Lời ru chẳng đủ vuông tròn
Gội đầu, chải tóc cho con vụng về
Hoa tàn níu kéo giọt sương
Nụ hôn từ giã vẫn vương tóc mềm
Ngóng chờ trăng rụng bên thềm
Mắt buồn còn đọng nỗi niềm chia phôi
“Người ơi, người ở đừng về”*
Câu ca vọng mãi ngày về Hội Lim!
Qua sông phải lựa mái chèo
Trèo lên quán dốc chớ leo vội vàng
Khi về nhặt lấy cái "sang"
Cái "hèn" găm laị đừng mang theo về
Hanh khô đỏ cả luống cà
Vắng bà xơ xác đàn gà cuối đông
Cầu giời từ phía đồng không
Lưng còng, tóc bạc, áo bông, bà về!
Tiếng con chão chuộc bờ ao
Từng đàn châu chấu cào cào đuổi nhau
Chuối khô lá bạc phếch màu
Trầu xanh quấn quýt thân cau dịu dàng
Tuổi thơ vào những chiều thu
Cánh diều cao vút lời ru bổng trầm
Ngàn đời cây vẫn âm thầm
Chắn, che bầu bạn tri âm với người.