Vào câu quan họ kết thân
Mời trầu, giã bạn để gần để thương
Cùng ta khắp mọi nẻo đường
Mang câu lục bát quê hương bên mình
Mưa về vui lắm hả hê
Nghe như tiếng nhạc chiều hè gọi ai
Cơn mưa ướt vạt áo dài
Thương em nắng hạ hai vai ướt mềm
Câu thơ tôi bắc cầu sang
Tìm em giữa chốn mênh mang tình trường
Dấu chân cạn mấy nẻo đường
Bóng ai thấp thoáng vấn vương... cuối trời
Đồng quê trải rộng mênh mang
Thân cò lặn lội bẽ bàng sương sa
Ríu ran từ những ngày qua
Nên câu lục bát mượt mà ca dao
Tha phương khắp nẻo đất trời
Vẫn còn đau đáu một nơi trở về
Mẹ nghèo an phận nhà quê
Gửi cùng sương gió mà tê tái lòng
Giọt mưa sao quá vô tình
Bỗng nhiên xen nỗi riêng mình nhớ ai!
Nhớ chiều nghiêng bóng thả dài
Nắng xôn xao, gió nép cài vòm xanh
Xòe tay
Nâng cánh bằng lăng
Hẹn em mưa gió cản đường
Mây vô tư chặn ngõ thường đi qua
Gió buồn phủ kín ngã ba
Mưa như xé cái người ta đợi mình
Tiếng khèn gọi những ngày xa
Chiều buông khắc khoải tìm ra chợ tình...
Tàn đêm lẻ bóng riêng mình
Ngả nghiêng lưng ngựa thương tình dặm xa.
Gửi câu lục bát cho em
Dẫu lời anh đã cũ mèm đừng chê
Thương thì thương bộn thương bề
Giận thì đốt cả bùa mê cháy lòng
Ở nhà em đợi con trông
Lòng anh nổi sóng trên sông trên đò
Chiều nay giông gió mưa to
Đò không qua được phải cho đò dừng
Chiều nay hiu quạnh bãi cồn
Cát phơi nóng bỏng mưa cơn chợt về
Ào ào xô cát đam mê
Uống say cơn khát thỏa thê bãi nằm