Bạn mời, ta được về thăm
Cầu trời cho gió ngừng lay
Tôi đem gán bớt những cay đắng còn
Cầu trời cho gió đừng son
Tôi che cảm xúc tránh con mắt đời
Gió nào lạnh cỏ bông may
Để từng con sóng chiều nay lở, bồi
Giữa trời mây lãng đãng trôi
Dòng xanh khoả lấp xuống lời - gửi trao
Ra ngồi trước biển quê hương
Ngắm từng đợt sóng đại dương vỗ bờ
Cuộc đời gắn bó nghiệp thơ
“Tinh hoa ngôn ngữ “ bây giờ về đâu
Tương tư lại đổ đầy tôi
Bâng khuâng đứng, bâng khuâng ngồi nóng ran
Trăm con suối tự đỉnh ngàn
Giót đầy nước nhớ mênh mang đổ tràn
Mẹ già nằm giữa cội cây
Mắt chiều đã rủ xuống bầy nhân gian
Con buồm no những điêu tàn
Chở theo nước mắt non ngàn tiêu diêu
Đã lâu vắng tiếng em cười
Phù vân khói tạt dòng trôi bẽ bàng
Con đò một thuở tôi sang
Nao nao bóng đổ mang mang nỗi lòng
Cầu trời cách mấy thì xa?
Khoảng chông chênh ấy biết là có nhau?
Một thâng gió thổi vương màu
Còn nao nao lá nghe sau mùa vàng
Đêm
nghe da thịt
khóc cười
Trăm ngàn con sóng
trùng khơi dội về
Lúng liếng là lúng liếng ơi
Sao xô hồn mảnh trăng rơi giữa hồ
Mơn man sóng mơn man bờ
Mà sao ngan ngát ngất ngơ thả hồn
Chiều nghiêng con nước đợi chờ
Lung linh màu nắng hồng mơ khoảng trời
Đếm từng chiếc lá nhẹ rơi
Mà nghe dịu nắng chơi vơi chút tình...
Tảo tần gom bát cơm đầy
Thương em chiếc lá xanh gầy nắng mưa
Tấm thân chẳng tiếc tình xưa
Đếm đong chi vội người vừa chợt yêu