Đi tìm những tứ thơ hay
Gửi câu lục bát men say tình đời
Đi tìm cuối đất cùng trời
Ngõa ngàng lại gặp ở nưi quê mình
Ai làm nên nỗi nhớ mong
Ai gieo khắc khoải vào trong tim này
Bao nhiêu là xác lá bay
Chàng ơi chàng hỡi có hay … Thu về?!
Thác như dải lụa non treo
Phong lan đu đá tai mèo vẫy hoa
Tưng bừng công múa chim ca
Nơi đây Bản Giốc hay là cõi tiên
Gặp em cô gái mở đường
“Mưa bom bão đạn coi thường là em”
Đường trơn bùn đất lấm lem
“Chống lầy”...em chẳng có thèm đâu anh
Bão giông quây ngập đồng quê
Cỏ gà nhuộm trắng triền đê chột lòng
Lúa ngoi ngóp chẳng ra đòng
Cá tôm thỏa thích vượt dòng lũ qua
Heo may vàng cả dáng chiều
Nhẹ rơi cánh lá ngỡ diều bay bay
Thu vàng chải tóc cỏ may
Đem mênh mông nhớ, thả say dáng chiều
Chủ nhật buồn lắm em ơi
Ngồi đây ôn kỷ niệm thời xa xưa
Lâu rồi lòng hỏi... quên chưa
Sương giăng mờ lệ âm thừa tiếng em
Đêm rằm về với Bắc Ninh
Ngọt câu quan họ, mái đình cây đa
Đưa tôi về cánh đồng xa
Hồ sen, ao ấu quê nhà tôi ơi
Sông thì vẫn một dòng trôi
Ngã ba sông cứ lở bồi như xưa
Nằm nghe gió lật phên thưa
Thương ai đi mãi mà chưa thấy về
Gửi em cái rét mùa đông
Đêm qua gió lạnh phòng không vắng người
Nhìn lên những ánh sao rơi
Muôn trùng vạn nẻo chân trời còn xa
Âm thanh lúc đục khi trong
Vừa buông cung tỏ vừa đong bậc mờ
Thả câu lạc bến chát chua
Lại nâng tiếng vớt bốn mùa ngọt trong
Trường Sơn nắng cháy, mưa gào
Gió ngàn, nước lũ thấm vào thân anh
Đồi cao hay giữa rừng xanh
Có cùng đồng đội hay anh một mình