Bài thơ viết giữa mùa đông
Từng câu buốt giá lạnh cong ngôn từ
Có ai thấu hiểu tâm tư
Nỗi buồn day dứt khúc ru cuộc tình
Khi tre ấm búi lên rồi
Tre già măng mọc nối đời dài lâu
Từ trong cằn cỗi thẳm sâu
Dải hình chữ S đâu đâu cũng trồng
Sân chiều vắng áo em bay
Bếp chiều thiếu khói hờn lây gió nồm
Cây chiều bên cổng cô đơn
Ngõ chiều vài giọt nắng vờn - quạnh hiu
Gió vừa gõ cửa mình ơi !
Đem theo giá lạnh của thời lãng quên
Xem ra lời gió rất hiền
Chỉ cần chăn ấm, áo mền đủ thay
Chanh chua vợ cướp hết lời
Để chồng im lặng, hận đời chanh chua
Lời nói không mất tiền mua
Sao người lại thích thắng thua với chồng
Quai thao nón thúng một thời
Ai đem vương vấn cho đời thành thơ
Sân đình vương chút dây tơ
Giữ chân anh, để trăng mờ gửi trao
Bây chừ đến Huế mùa đông
Em ngày xưa ấy lấy chồng nơi mô?
Bao người vương vấn cố đô
Trái tim dậy sóng hơn hồ Tịnh Tâm
Hanh hao trời đất xa vời
Thầm thì xao xác bồi hồi rét rong
Bản xa… leo lét lửa hồng
Sợi lam mờ ảo hư không chiều về
Tôi về lục lại câu thơ
Gửi em ngày ấy bây giờ còn không
Đã qua mấy chục mùa đông
Nghe đâu em mới lấy chồng sáng nay
Nhớ sao môn thục, măng tre
Vắt cơm san sẻ, thuốc rê hút cùng
Che nhau gió giật, mưa rừng
Ôm nhau đếm pháo, bom lưng lửng trời
Bạn nằm đó, tôi ngồi bên
Giấc Tiên bạn đã được lên gặp Giời
Xa cõi tạm, lánh rối bời
Câu thơ còn lại với đời cay cay...