Người đi... ôm cả núi sầu
Để mà xếp lại vần...câu ai chờ
Vấn vương chỉ có trong thơ
Sương pha mái tóc, hững hờ Mùa Đông !
Duyên xe đâu phải tại giời
Tại câu hát đúm lả lơi khát thèm
Chết rồi anh phải lòng em
Say hơn say rượu say men rất nhiều
Ngọt ngào câu hát giao duyên
Điệu Xoan trở dạ, trinh nguyên thuở nào
Thiết tha…cảm xúc dâng trào
Việt Trì - Bạch Hạc…thấm vào tuổi thơ!
Lạc đường tới mãi Lái Thiêu
Miệt vườn cây trái rất nhiều ở đâu?
Những dừa, những mít, những dâu...
Tìm măng cụt, thấy mãng cầu, chôm chôm...
Con xin kính cẩn nguyện cầu
Hòa bình trái đất dài lâu vững bền
Loài người được sống bình yên
Độc tài, tham nhũng cường quyền phải thua
Xanh xanh đá núi đá rừng
Côn Lôn đá cũng đã từng xót xa.
Khổ sai đập nát đá ra
Xây thành địa ngục cõi ma giữa trần.
Kể từ sâu thẳm trong ta
Mãi là hương, mãi là hoa của đời
Dã từ năm cũ chơi vơi
Bâng khuâng với một khoàng trời trong veo
Hoa xinh hay dáng em xinh
Nuột nà e lệ đoan trinh dịu dàng
Bên anh rất thật mơ màng
Trong lòng anh đã xuân sang rất gần!
Giấu gì trong mắt long lanh
Trong câu Xoan ghẹo chòng chành làm duyên
Mộng tình hẹn bến thuyền quyên
Lả lơi Loan - Phượng …thệ nguyền đợi nhau
Nhặt chiều theo những bóng mây
Nhặt cơn gió thoảng hao gầy chiều đông
Nhặt lời rơi ở bến sông
Gom thành nỗi nhớ chất chồng - xa em
Từ ngày chị bước xa quê
Đồng chiêm vắng bóng, đường về lạc chân…
Mẹ ngồi heo hút bên sân
Con gà nhảy ổ hết phần chị lo