Bao nhiêu ngày tháng rụng rơi
Chẳng ai níu giữ được thời gian đi
Sáng nay một thoáng vân vi
Để nguyên không được, bỏ đi chẳng đành
Tình đời vẫn lắm gió mưa,
Thời gian thay đổi sớm trưa, tối chiều.
Làm sao giữ chặt lời yêu,
Xin đừng nuối tiếc những điều đã qua.
Cầu trời sưởi ấm chiều đông
Cho em được gánh tình nồng tặng anh
Em gom nhặt hết xuân xanh
Chở về tưới mát hồn anh hỡi người
Lời thơ của kẻ chân quê
Câu từ vướng víu vụng về bấy nay
Tìm đâu ý đẹp lời hay
Quanh co như những đường cày thủ công
Bây giờ bóng xế chiều tà
Hồn thơ xanh lại cỏ hoa nhiệm mầu
Biết em giờ lạc nơi đâu
Vẫn mơ mộng tới kiếp sau bên người.
Rượu lòng đâu uống đã vơi
Có say cũng thật bởi trời làm say
Rõ ràng men rượu lung lay
Cho lòng đắm mãi xuân này là xuân!
Ngày mai mang nắng trở về
Sưởi lòng ai bớt tái tê đợi chờ
Giá mà... gói nắng vàng mơ
Về hoà cùng cái lạnh... khô tình đời
Người ta đã lấy chồng rồi
Xem ra hạnh phúc đẹp đôi chuyển nghề
Sông trôi gió lộng tứ bề
Tôi ngồi chết lặng bờ đê nhớ người
Người đi... ôm cả núi sầu
Để mà xếp lại vần...câu ai chờ
Vấn vương chỉ có trong thơ
Sương pha mái tóc, hững hờ Mùa Đông !
Duyên xe đâu phải tại giời
Tại câu hát đúm lả lơi khát thèm
Chết rồi anh phải lòng em
Say hơn say rượu say men rất nhiều
Ngọt ngào câu hát giao duyên
Điệu Xoan trở dạ, trinh nguyên thuở nào
Thiết tha…cảm xúc dâng trào
Việt Trì - Bạch Hạc…thấm vào tuổi thơ!