Lâu rồi... em chẳng làm thơ
Gió buồn trăng tủi ngẩn ngơ khát hoài
Vắng tiếng chim hót ban mai
Biển xa con sóng thở dài lặng yên!
Đèn soi quét cửa dọn thềm
Áo nâu bạc nắng lại mềm giọt sương
Ngả lưng sợ động thang giường
Muốn yên giấc ngủ mẹ nhường cho con.
Khi xưa còn sống trên đời
Mẹ bên con cháu vui tươi tháng ngày
Bao năm vất vả thân gầy
Cho con được hưởng tràn đầy tình thương
Lâm Thao… Quê cũ tôi về !
Nỗi niềm da diết … bộn bề đa mang!
Buồn vui… tâm sự ngổn ngang
Xa quê nỗi nhớ họ hàng chia xa…
Con về Mẹ đã xa rồi
Nắng vàng vọt tắt đỉnh đồi hoàng hôn
Lá chiều lành lạnh cô thôn
Mưa thu rưng rức khóc hồn ca dao.
Dệt nên từ sợi thời gian
Tặng ai tấm áo mà tàn tuổi xuân
Giọt vàng lênh loáng trên sân
Giọt buồn đằng đẵng mấy lần đầy vơi