Vậy sao mãi chẳng thành quen
Để căng tràn vụng thầm len lén đầy
Mắt trầm đắm đuối tình say
Nồng nàn trở giấc khuấy ngày mấy phen
Ngày xưa là thế em à
Bữa cơm chỉ có quả cà bát canh
Nhà mình vách đất mái tranh
Lá cây, hòn sỏi cũng thành đồ chơi...
Con về một buổi chiều thu
Chim ca liễu rủ quanh khu Bác ngồi
Hưng Yên đây một khoảng trời
Ngỡ là đất Nghệ đã rời về đây
Liệu còn lượt nữa không con !
Gót mòn, gối mỏi...đèo bòng lưng cong
Thương con còn cả tấc lòng
Nhưng rồi " lực bất tòng tâm " con à
Công viên điện sáng tràn cầu
Lối xưa vẫn đó, nỗi sầu vương mang
Đường quanh bậc đá mơ màng
Hương sen trong gió, tình càng ngất ngây
Cái hồi chưa có Nông giang
Cả làng xuống giếng Đồng Cam vét bùn
Mạch ngang, mạch sủi, mạch đùn
Vét đi vét lại nước nguồn chẳng ra