Len chân giữa Đại hội Đời
Thấy mình cát bụi bên người tập cư
Du ca thân phận ca từ
Ngàn chương vạn khúc… tỏ như sao trời
An nhiên luyến láy môi cười
Gieo trồng từng nốt buông lời thiết tha
Cồn cỏ ơi ! Cồn Cỏ ơi !
Đảo xa hun hút chân trời nhớ thương
Cuộc tình nào đã tơ vương
Mà lăn lóc mấy dặm trường đến đây.
Một bờ đá một rừng cây
Một triền gió lộng nắng hây hây vàng
Ru em em ngủ cho ngon
Biết là chợ tạm không còn được lâu
Mai ngày mua bán ở đâu
Đồ ăn thức uống cơ cầu giá cao
Ru em em ngủ ngon nào
Ngoài trời gió đổ ào ào heo may
Trời Nam vần vũ mây tan
Đời thi nhân lộng gió ngàn thơ bay
Ai về Ghềnh Ráng có hay
Quy Nhơn nắng trải vàng đầy thung xanh
Hút hồn bút lửa vẽ tranh
Giữ thơ Hàn sẽ mau thành người thơ.
Thế rồi, hè lại thay xuân
Thế rồi, trời cũng dần dần vào thu
Người đua vượt biển, băng hồ
Chị tôi ép xác như tu một mình.
Cắn răng giữ vẹn chữ tình
Chị tôi đổi hết tươi xinh một thời
À ơi... cây cải về trời...*
Con tôi bay giữa những lời bác ru.
Mây soi bóng nước la đà
Bên xe thấp thoáng vài ba khóm bần
Cỏ đâu may nửa ống quần
Để mình ngồi gỡ lần lần cho nhau.
Sang cầu là tới Vũng tàu
Nửa trời Bà Rịa lùi sau em rồi
Hình như...trời vốn rất xanh
Bất ngờ mây xám vòng quanh la đà?
Thế rồi, mưa bụi bay qua
Cho thơ xưa vẫn cứ là...thơ xưa.
Mặc đời lắm tiếng nhặt, thưa
Trang thơ cũ kỹ cứ... ừa... vậy thôi.