Thứ sáu, 24/02/2017,


 Ve sầu đưa võng cô đơn
Tôi và em chẳng giận hờn mà xa…
Khóm nhài chung ngõ hai nhà
Bên này, bên ấy thơm ra cổng làng

 Tháng năm con nước sụt trồi
Kéo nâng trăng hết già rồi lại non
Có còn đợi phía mỏi mòn
Vò mưa nhàu nát bẻ giòn đêm sương?

 Mượn chi thác lũ biển khơi
Thề nguyền sống chết để rồi lại quên.


 Một nhà, cả phố xuân sang
Trắng tinh sâu lắng dịu dàng mến thương
Dù cho đi khắp muôn phương
Làm sao quên được quê hương nồng nàn.

 Lời thề giữ vẹn như xưa
Giờ đây đền đáp ước mơ thỏa lòng
Nụ cười mãn nguyện ấm nồng
Bách niên giai lão, tâm đồng trời cho


 Ngắm đôi bướm trắng trên đồng
Tung tăng vui giữa sắc bông hoa vàng
Đã lâu nay mới về làng
Rượu quê lại rót ngập tràn ý thơ.

Lệ... (Kim Lệ)  (21/02/2017)

 Điểm son tô lại nét cười
Gíâu trong mặt nạ rạng ngời xót xa
Nguyệt cầm từ độ phong ba
Vỡ trăng tan chảy cùng hòa lệ em.

 
Cành Hồng ai bỏ hồi đêm
Hoa còn thắm nhụy nằm im bên đường
Qua rồi nghĩ lại xót thương
Dừng chân nhìn lại lòng vương bất bình

 Lắng nghe nhịp sống tự nhiên
Đất trời tạo hóa nối liền thương yêu.

Đèo ngang (Trần Tá)  (20/02/2017)

 Đèo Ngang xuân đến hẹn chờ
Bao năm mơ ước bây giờ ta qua
Chân đèo vẫn lá chen hoa
Hồn thơ Bà Huyện “xế tà” còn đây

 Đêm Yên Tử thật yên bình
Phật Hoàng như cũng thấu tình nhân gian!


 Rót từng hạt nắng hơi sương
Trên vai mẹ gánh ngàn thương vơi đầy
Thân mẹ lo lắng hao gầy
Lo đàn con nhỏ mai này lớn khôn

Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng