Thứ ba, 23/09/2014,


Hồn nhiên

 Chẳng được bao nhiêu

Giật mình trưa

Giật mình chiều

Sắp qua…

Ngày xưa chị hát "còn duyên..."
Em bâng khuâng tựa mạn thuyền "mây trôi..."
Chị vui theo cánh chim trời
Em nhìn vạt cải vồng tươi sắc chiều

Lá bùa gió - một tứ thơ
Đưa ta về với dại khờ xửa xưa
Trách trời bày đặt cơn mưa
Bao nhiêu kí ức buồn chưa kịp về!

 Lơ thơ sợi trắng trên đầu
Sợi nào sợi nhớ cho nhau bận lòng
Mòn ngày trong nỗi nhớ mong
Bao nhiêu thu nữa người không trở về?

Đời cha sức khỏe hao mòn
Đời con bệnh tật…không còn chân tay
Lời ru nghẹn đắng nuốt cay
Thương cho con trẻ lắt lay tháng ngày



Mênh mang ở giữa biển trời
Đất thiêng Côn Đảo đời đời còn nguyên
Đến đây từ khắp vùng miền
Đến bên chị Sáu nỗi niềm anh linh

 Muốn về lạy má thôi mà
Trước khi làm chuyến đi xa nghìn trùng
Bâng khuâng giữa ngã ba đường
Em tôi day dứt nỗi buồn biệt ly

Em (Lê Minh Tuy)  (21/09/2014)

Xa chồng xa cái nghĩa tình
Chăm con nào thấy bóng hình chồng đâu
Mấy sào ruộng cuốc thay trâu
Mồ hôi rơi xuống đất nâu nhọc nhằn

Giọt sương ấp ủ hoa chanh
Vương tà áo mỏng đọng thành chiều rơi
Trăng non lấp ló lưng trời
Tìm về khát vọng nụ cười thuở xưa…

 Yêu em mà chẳng dám sang
Sợ đôi mắt biếc, sợ hàng mi cong
Sợ người thắt đáy lưng ong
Sợ mùa xuân lại mưa giăng lối về

Cuối tuần bồng bế thăm thân
Ông bà nội ngoại ân cần tình quê
Tuổi già ham cháu con về
Gái quê sàng sảy gạo quê nấu dần

 

Em như con diếc con rô
Đam mê nước mới xô bờ tìm nhau
Mẹ sinh em tự đồng sâu
Để em lúng liếng qua cầu gió bay



Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng