Thứ sáu, 24/10/2014,


Quê nghèo xơ xác đụn rơm
Đốt bao nhiêu rạ không thơm nổi chiều
Cái nơm chụp xuống ruộng nhiều
Mò, khua, nắm, bắt chỉ điều rủi may 

Anh!
Con tàu xô thời gian
Vút về em, gương mặt tràn nắng gió
Phố ồn sặc nồng hơi thở

 Em cần anh một bờ vai
Để đêm tan lạnh ban mai nắng hồng
Để gieo mùa vụ cấy trồng
Giục nương lúa chín mẩy bông hạt đầy

Thả lòng giây phút bình yên
Vũng Tàu miền sóng say mềm... hoàng hôn! 

Chảy đi tìm mẹ sông ơi!
Ta san nước mắt cuộc đời cho sông
Bến tình huyền ảo ngóng trông
Chờ ai ủ rũ mênh mông sắc buồn? 

Chập chờn bến thực bến mơ
Người trong cõi ảo khiến thơ lạc vần
Hẹn hò ở cuối sông Ngân
Chờ nhau mờ tỏ mấy lần trăng đi


Thế là năm hẹn mười chờ
Bên sông quán gió bơ vơ một người
Heo may ghẹo nắng tháng mười
Sông quê quán gió đợi người ước mơ.



Tôi đi quá nửa vòng đời
Vẫn chưa đến được với người Điện Biên
Vẫn thèm ngắm cánh hoa ban
Vẫn mơ được thấy lúa vàng Mường Thanh



Đường chiều thả bóng hoàng hôn
mẹ tôi như nước trong nguồn kết tinh
Tảo tần gom nhặt bình minh
Vết lăn vai mẹ oằn mình suy tư

Chùm sao rắc nhớ chơi vơi.
Trăng vàng hờ hững lặng trôi. Khuya rồi
Cớ gì người hớp hồn tôi
Ngày đêm lơ đãng rối bời buồn vui.

Gặp em cô gái Trường Sơn
Núi cao theo núi chập chờn bóng mây
Hướng Hóa ba vạn ngàn ngày
Em gieo con chữ còn đầy gian nan

Một thời con gái - Chị tôi
Một bông hoa! Một khoảnh trời xốn xang!
Trải bao bom đạn phũ phàng
Xuân xanh! Cũng phải lỡ làng vào thu!

Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng