Thứ bảy, 22/11/2014,


 Ta ôm vốc gió mùa Đông
Phên che hờ khép lạnh lòng gió trăng
Đêm dài thả nhớ xa xăm
Nằm nghe cỏ đẫm sương giăng thầm thì

 Không rao bán không lợi danh
Chìm trong mây nước cũng đành như sương
Bến sông xưa lắm buồn thương
Em về trầm mặc tơ vương lặng thầm.

 Thầy già trò cũng đã già
Cám ơn trời đất cho ta gặp thầy
Thoáng buồn trong phút chia tay
Biết là còn gặp lại thầy nữa không !

 Lời ru
Ai rót
Vào đêm
Giọt sương rơi rụng
Bên thềm
Chênh chao

 Mây non điểm cánh hoa bèo
Tắm lòng nước mát lại theo ra đồng
Hây hây cặp má tươi ròng
Lục bình ngơ ngác hoa lồng bóng xinh

 Gắng vươn giữ lấy đạo nhà
Có thầy dìu dắt cho ta nên người
Nheo nheo đôi mắt thầy cười
Vẫn như phượng đỏ - Một thời rực hoa!

 Lòng tri ân
Muộn
Ngập bờ
Bến
Xưa!

Nợ (Trần Văn Thư)  (20/11/2014)

Lá trầu mắc nợ tình vôi
Quả thơm mắc nợ tình người bón chăm
Mẹ cho em mắt lá răm
Để anh mắc nợ tháng năm một thời

 Của tiền nước chảy mây trôi
Chữ nhân chữ nghĩa lắng bồi phù sa…
Hiến chương em đến thăm nhà
Ấm lòng - cô vẫn ngân nga lẫy Kiều!

Biết (Tạ Bá Hận)  (19/11/2014)

 Rập rìu hương nội gió đồng
Rạ rơm còn gợi nỗi lòng xa xăm
Vần xoay hết tháng lại năm
Biết thày vẫn cứ lặng thầm ươm tơ...

 Đi qua trường cũ thân yêu
Dừng chân đứng lại một chiều cuối thu
Lòng tôi man mác ưu tư
Biết bao kỷ niệm từ từ hiện ra.

Những mong góp mật với đời
Xin làm hạt cát sa bồi cho cây
Bao năm giáo án trên tay
Ngày về bạc phấn vương đầy tóc anh

Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng