Thứ năm, 25/05/2017,


 Biết rằng mưa, nắng thất thường

Như buồn, vui vẫn vô thường thế thôi. 

Mà sao lòng vẫn rối bời
Vẫn mong trời tạnh để rồi nắng lên…

Ầu ơ
Văng vẳng đâu xa
Dội vào sâu thẳm
làm ta mủi lòng.

 May mà còn chút duyên quê

Lẳng lơ chạm níu câu thề gió mây

Để rồi tay lại cầm tay

Hương thơm đồng nội men say lửa tình

Đa tình (Sao Băng)  (23/05/2017)

 Cởi cơn nhơ đắp cho nhau

Nụ cười... Rót mãi lên đau dịu dàng

Con thuyền bỏ bến đi hoang

Kéo từng lọn sóng mà choàng vai non

 Lần đầu ta đến Cố Đô

Thấy sông trong núi, thấy hồ - núi vây 

Liu riu những lớp sóng gầy

Lô nhô mặt nước đò đầy khách thơ

 Ly cà phê đắng không đường
Lắng trong anh để làm gương soi mình
Đi qua biết mấy cuộc tình
Hiện ra vẫn chỉ một hình bóng em

 Xuân sang hoa thắm gợi hè
Nhìn cây bỗng nhớ đam mê một thời
Dạt dào sóng thức đầy vơi
Chở thuyền tình bạn bến đời nương dâu

Thời gian đâu có đợi ai
Hôm nay hoa nở ngày mai hoa tàn
Đừng vội quá! Hỡi thời gian
Cho tôi còn thấy trăng vàng đầu hôm

 Mơn man gió khẽ ru chiều

Hoàng hôn trên bến Ninh Kiều nhẹ rơi

Cái Răng chợ nổi đón mời

Tây Đô nét đẹp, rạng ngời thiết tha

 Đêm nay ta lại một mình
Mượn câu lục bát tâm tình với ta
Màn đêm bàng bạc trăng ngà
Le te đã mấy tiếng gà sang canh

Lẳng lơ xông đất cổng làng
Bao nhiêu là gái chửa hoang lên chùa
Mô Phật! Sư chẳng bỏ bùa
Thiện tai! Hàng xóm được mùa trầu cau

 Ta đi chạm cái thật gần
Mới hay cái đẹp, cái cần, cái cho
Cái vừa thương nhớ!
Âu lo! 
Chợt mơ về những chuyến đò trẻ vui

Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng