Thứ ba, 27/09/2022,

Mẹ cho đôi mắt nhìn nhau
Nhìn sâu trong đáy bể dâu tâm hồn
Mẹ cho đôi mắt hoàng hôn
Để em giấu lẽ dại khôn phận mình !
Trời ngủ say, đất ngủ say
Riêng em thấp thỏm heo may núi rừng !




Vô tình tôi chạm vào Yêu
Kiệm lời cũng đủ nói điều riêng ta
Vô tình tôi chạm vào hoa
Vẫn phân biệt được đâu là hoa khôi

Nhớ váy lĩnh, nhớ vành khăn
Mẹ mua cho chị…để răn nếp nhà…
Mẹ về nước Phật đã xa
Nhớ quê, nhớ Mẹ...cây đa xóm đồi…


 
Vẫn đau thầm tiếc cuộc đời
Môi xuân mắt biếc mà trời không cho
Sợ yêu sợ lỡ cầu, đò
Lại đem gói lại cất kho để dành.
 


Đi tìm vấp phải câu thơ
Câu ca cổ tích đến giờ chưa tan
Người xưa khóc với trăng vàng
Còn ta lệ ứa khóc chàng Trương Chi…


 
Em (Đồng Kế)  (21/09/2022)
Hơn là rượu đắng men say
Bàn tay nắm lấy bàn tay thẫn thờ
Em là muôn nụ tình thơ
Em là bến ước bờ mơ… suốt đời !



Phơi mình giữa nắng trưa hè
Không thấy anh, quyết không về quê hương
Năm đầy chồng chất nhớ thương…
Anh càng biền biệt chiến trường xưa xa

Thôi thì xin đợi kiếp sau
Ta về hồ Lăk nhuộm màu trong xanh
Lưng voi hai đứa chòng chành
Đàn chim không gọi mà cành líu lo.
 
 

Hương chờ đượm, lửa đợi nồng
Luân hồi không có - có không sá gì.
 

 

 

Hoa tươi thơm quyện đất này
Tứ thơ Lục bát làm say hồn người
Xin dâng một lẵng hoa tươi
Nghiêng mình bên bóng cây đời cổ xưa

 
Từng mùa phượng đỏ qua dần
Đường trơn trượt té bao lần lấm lem
Tắm đêm trăng sáng thay đèn …
Nào ngờ bùn đất vẫn quen bám người …

Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng