Thứ sáu, 25/07/2014,


Tơ trời buộc nỗi vấn vương
Cà phê rơi lặng giọt suông đắng gầy
Ngậm ngùi… nhớ phút chia tay...
Trao nhau ánh mắt… lệ đầy bến thơ…

 

Ai " Mẹ Việt Nam anh hùng"
Ai người Mẹ chịu tận cùng nỗi đau ???

Nắng mưa nhuộm trắng hoa cau
Thời gian gội bạc mái đầu người đi
Trời cao mây gió thiên di
Bờ tre chim cuốc thầm thì kêu sương

 

Nhọc nhằn lê gót chợ đời
Biết nhau thì lắm mấy người hiểu nhau
Tháng năm sông cạn, sông sâu
Cuối sông ngoảnh lại còn đâu mấy người.

Mẹ tôi (Vương Bảo)  (24/07/2014)

Cuộc đời là những gian truân
Mẹ mang lại cả mùa xuân diệu kì
Lần theo bước mẹ tôi đi
Qua từng năm tháng nghĩ suy trưởng thành

 À ơi
Tháng Bảy xa con
Dẫu trời mưa nắng…
Mỏi mòn mẹ mong
Bao nhiêu thương nhớ thành dòng
Bao nhiêu muối mặn nén lòng
Con ơi!

Giao lưu… ta xích lại gần
Cùng nhau chia sẻ, tình thân vô bờ
Nguồn vui không cạn bao giờ
Tâm hồn bay bổng nguồn thơ dâng tràn.

 

Giúp anh bộ đội thắng thù
Căng võng nằm ngủ chiến khu giữa rừng
Võng thay giường nệm đã từng
Hai cây mắc võng giữa rừng đong đưa

 Ước gì “gắp” được nụ cười
Từ môi bên ấy sang môi bên này
Dùng dằng giây phút chia tay
Nồng nàn hương tóc dâng đầy hồn tôi…

Nhủ... (Thương Giang)  (22/07/2014)

Lời ru như cứa vào lòng
Rưng rưng giọt nhớ oằn cong mi gầy

Dẫu đời sấp ngửa bàn tay
Ta – Mình vẫn cứ ắp đầy yêu thương.

 Từ nghe con đã hy sinh
Mẹ ôm cái mũ, nghĩ hình bóng con.
Mặt trâm ngâm, nén nỗi buồn
Sáng bừng lên nghĩa nước non, tình người.

Em vo gạo trắng trong tay
đặt lên bếp nấu những ngày có nhau
tình tôi mới sôi lượt đầu
đã trào tắt lửa thì đâu còn gì?

Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng