Ráng chiều còn níu gót chân Ta còn níu chút sắc xuân Hà Thành.
Đã nên hạt thóc mẩy tròn Còn lo chóp bể mưa nguồn, mẹ ơi Cha đi mấy chục năm trời Một thời con gái mẹ tôi chờ chồng