Thứ tư, 26/11/2014,


 Còn măng, e ấp bụi ngà
Gốc sinh, đất dưỡng mượt mà vươn lên
Đu tia nắng, bám màn sương
Dựa vào lưng mẹ niềm thương nỗi chờ.

 Hoa Gạo nhuộm đỏ hoàng hôn
Đồng xa dáng mẹ mỏi mòn tháng giêng
Bồi hồi một góc trời riêng
Lời ru cánh võng trong miền hương quê

 Ghe đi để sáng dấu đằm
Áo bông bạc với tấm khăn vải dù
Rừng biên cương tím hoa mua
Trang văn , bài báo như vừa đấy thôi...

 Ngỡ ngàng phố chợt hiện ra
Bên là mây trắng bên là sông nghiêng.
Mải mê trăng vẫn lưỡi liềm
Mặc ta tan với sắc riêng đất trời...

 Nước và gió lỡ thương nhau
Trắng trên đầu sóng vì đâu mà thành
Nhổ từng sợi bạc cho anh
Nhổ trăm ngàn sợi chẳng xanh mái đầu.

Dư âm (Duyên An)  (24/11/2014)

 Hẹn thề hương cỏ đất trời
Dây tơ hồng trót buộc lời thơ ngây
Lam chiều bện chiếc thang mây
Tóc em bay lả theo bầy gió hoang

Trăng quê (Ngô Quý)  (24/11/2014)

 Trăng vừa phủ kín chân đê
Bên làng bên bãi…
bốn bề đầy trăng

 Làng ta nằm giữa đất quê
Đồng vàng rải chiếu bốn bề gió trăng
Trẻ con vít vổng ngọn măng
Thả lên tiếng sáo thung thăng lưng trời.

 Đợi ai lệch cả chiều nay
Hương mùa vẫy gọi tháng ngày dài thêm
Trường xưa lối cũ phượng quen
Mãi sao chưa gặp gót sen đi về

Nghiêng (Nhật Quang)  (23/11/2014)

 Nhiêng chiều vạt nắng lưa thưa
Nghiêng vành nón lá che mưa ướt mềm
Nghiêng vai tóc xõa nhung huyền
Nghiêng tà áo trắng dịu hiền thơ trinh

 Ngước lên hỏi ánh trăng vàng
Trăng ơi có biết nay nàng nơi đâu
Tôi, nàng chung mối tình đầu
Tình thơ dại, đã nhuốm mầu trần ai

Xúc cảm (Lê Thanh)  (22/11/2014)

Cho tôi cúi xuống bên Em
Cho tôi hôn búp tay mềm dị sinh
Cho tôi xin được nghiêng mình:
Tâm hồn cháy bỏng, khát sinh... bụi trần!

Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng