VỚI NGƯỜI MƠ
LÁ DIÊU BÔNG
“Bên kia sông Đuống” rất gần
Nhớ ai, ai nhớ... đôi lần ghé chơi
Rượu ngon chẳng lụy câu mời
Trót làm thi sĩ suốt đời vẫn say!
Tài như là ngọn gió bay
Tình như là ánh trăng đầy sông trôi
Bây giờ tóc bạc, da mồi
Tình xuân thì vẫn như hồi đang xuân...
Tháng 12-2001
Đặng Vương Hưng

“Làm gì có lá diêu bông để mà mơ! Cái thứ lá bùa yêu chết người đó là của các vị thánh thần trên đỉnh Thi sơn, do thần ái tình Cupidon nắm giữ; còn nơi trần thế, thì thi sĩ Hoàng Cầm đã giấu kín ở một nơi nào “Bên kia sông Đuống”, mà chính cụ sau này muốn tìm lại cũng không thấy nữa.
Mơ lá diêu bông ấy là người ta mơ đến nột tình yêu chỉ có trong tưởng tượng mà thôi!”
(Trịnh Anh Đạt)
“Đừng làm thi sĩ người ơi!/ Khi vui lại khóc, khi cười lại say/ Lênh đênh quên hết tháng ngày/ Tình như ngọn gió heo may giữa đường…”
(Nguyễn Thuỷ Tâm)
“Hoàng Cầm vào tuổi 80/ Yêu từ 8 tuổi với “Người Diêu bông”/ Dù ở núi vẫn yêu sông/ “Nhớ ai, ai nhớ” nên không biết già… Người đẹp và rượu ngon luôn là cảm hứng bất tận của thi nhân xưa nay. Nhưng với Hoàng Cầm thì đó dường như chỉ là cái cớ. Bài thơ chỉ có 8 câu nhưng đã khái quát được cả một chân dung thi sĩ, với sự trân trọng và đáng yêu vô cùng”.
(Trần Huy Tản)
“Cung bậc tình cảm cứ tăng dần theo từng câu thơ, làm cho người đọc cũng muốn có chút rượu ngon để mà say… Nhưng không phải là Rượu - Gió - Trăng… mà chính Tình yêu đã có phép mầu nhiệm “cải lão hoàn đồng”, làm cho con người tóc bạc, da mồi mà vẫn như hồi đang xuân…”
(Thạch Thành)
----------------------------------
Trích từ tập thơ 'Học Quên Để Nhớ'