KHÓC THẦM
Em nằm đó, anh ngồi đây
Trông em ngày trọn, tháng đầy không thôi
Thời gian cứ thế nó trôi
Năm còn, tháng hết… hết rồi lại sinh
Mây đen phủ kín đời mình
Mười năm, ba hạn cực hình em ơi!
Tưởng là thế, thế là thôi
Ai ngờ em bỏ cuộc đời em đi...
Sinh có hạn tử bất kỳ
Em đi em chẳng nói gì với anh
Phận sao phận mỏng, phận manh
Hoa sao, hoa vội lìa cành hoa rơi…
Hôm nay cuộc sống rối bời
Nông – sâu nào biết đâu nơi bến bờ?
Cao Trần Nguyên

Ngay khi nghe tên bài thơ 'Khóc thầm' đã khiến người đọc liên tưởng tới chuyện tình cảm của một phụ nữ, chắc là ngang trái hay đau khổ sao đây nên mới khóc thầm. Nhưng đọc bài thơ mới bắt gặp cái bất ngờ, khóc thầm là những giọt nước mắt, những tâm sự của một người chồng với người vợ đã mất.
Thật trân trọng tình cảm của người chồng dành cho vợ, thời gian cứ trôi, hết ngày này lại sang tháng khác thế nhưng người chồng vẫn không nguôi nhớ vợ, vẫn hàng ngày ra viếng mộ và tâm sự với người vợ yêu dấu.
“Khóc thầm” còn cho bạn đọc hiểu đựơc những cái vận, cái hạn đối với cuộc đời của người vợ, và của đời sống vợ chồng, chưa được một ngày sung sướng hạnh phúc. Nhưng những khó khăn, vận hạn ấy vẫn chẳng là gì cả. Cái đau khổ đớn đau nhất là: 'Ai ngờ em bỏ cuộc đời em đi'. Người vợ mất đi để lại người chồng với nỗi bơ vơ đau khổ vô cùng.
Người chồng thương vợ, một người phụ nữ phận mỏng manh và đẹp như hoa, khi ra đi chưa kịp trăn trối với người chồng điều gì. Nhưng đây chính là sự nhớ thương đến tuyệt vời, khi 'Em đi em chẳng nói gì với anh' mà anh đã đau đớn và khóc thầm da diết đến thế, thử hỏi đựơc em trăn trối, nhắn nhủ trước khi ra đi thì lòng thương nhớ làm sao tả xiết đây.
Mất em rồi, tiếng khóc thầm của người chồng như càng não nề, rối bời hơn, mất hẳn phương hướng 'Nông - sâu nào biết đâu nơi bến bờ'. Cũng muốn tìm một bến bờ để đậu nhưng không biết bến nào nông sâu cũng có nghĩa là không ai bằng em, bằng người vợ yêu dấu đã đi xa nhưng hình ảnh vẫn mãi mãi in trong tâm trí người chồng chung thủy. Chắc là cứ đà này thì người chồng sẽ ở vậy để mãi chung tình với người đã mất thôi.
Cảm ơn tác giả đã cho chúng ta nhìn nhận một cách sâu sắc về người đàn ông góa vợ. Đâu phải ai cũng vội vàng quạt cỏ trước mộ vợ cho mau xanh cho mau đến ba tháng mười ngày để đi bước nữa phải không nào. Mà vẫn còn đấy những anh thật chung tình và khóc thầm như trong bài thơ này vậy.
' Khóc thầm' của tác giả Cao Trần Nguyên cũng đựơc nhiều bạn thơ cảm nhận như là một bài thơ sâu sắc và rất hay, thể hiện tình cảm vợ chồng, nghĩa tao khang thật đẹp, cho dù bao nhiêu bất trắc của cuộc đời.
Tiếng khóc của người đàn ông bao giờ cũng lặng thầm và lặn sâu vào trong tim. Nỗi đau thương ấy chỉ ai đã trải mới cảm nhận hết mà thôi!
Đàn ông đôi lúc trăng hoa một chút vậy thôi chứ tình thương với người vợ hiền đầu gối tay ấp... sâu nặng lắm! Cho nên ca dao mới có câu: Đàn ông nông nổi giếng khơi... mà!
Một loạt bài thơ hoài niệm tình xưa nghĩa cũ chưa gặt hái được thành công thì “Khóc thầm” là bài thơ 'khóc vợ' đầu tiên rất lạ và là tiếng khóc rút từ ruột gan đến nao lòng. “Khóc thầm” cho ta biết giọt sầu của người chồng mất vợ não nề, đau khổ đến chừng nào!
Trần Mạnh Tuân - Vũ Thiên Kiều
Bạn đọc có thể tìm đọc các cảm nhận của các tác giả và các bài thơ hoạ của “Khóc thầm” tại Lục bát mỗi ngày.
|
Cùng cảnh ngộ, tôi xin chia sẻ cùng anh mấy bài thơ tôi đã viết: |