Thứ hai, 23/03/2026,


Nghĩ về: “Từ thuở nằm nôi” (10/07/2009) 

Từ thuở nằm nôi

 

'Yêu em từ thuở nằm nôi,
Mẹ em đi chợ anh ngồi anh ru'


Lời ru dào dạt sóng xô,
Vang từ phương Bắc mơ hồ phương Nam
Yêu anh nằm võng trầm ngâm,
Ba ru cứ ngỡ thì thầm tiếng anh,
Ru rằng hãy cứ đợi anh,
Cho dù tuổi nhớ từ xanh hoá vàng.
Cho dù duyên phận bẽ bàng,
Cho dù gặp gỡ muộn màng tình sau
Gặp anh trong giấc chiêm bao,
Loanh quanh lẩn quẩn theo sau mãi hoài!
Cho em mơ giấc trùng lai,
Một chiều xuân muộn bóng ai qua thềm.
Tình xưa tỉnh thức êm đềm
 Nhắc ngày thơ, giấc mơ mềm trong nôi
Yêu anh từ thuở tinh khôi,
Mơ mơ em thấy anh ngồi anh ru
Yêu anh dẫu mộng phù du…

 

Nguyễn Ngọc Lam

 


 

Tuổi thơ nhiều người lớn lên bằng lời ru bên cánh võng. Hầu như con người Việt Nam đã được đong đưa giấc ngủ ấu thời qua nhiều làn điệu dân ca. Từ thuở biết yêu thương, thì tiếng ru luôn là những khát vọng về tình cảm xuất phát từ con tim. Lời ru cho ta bao xúc cảm, êm đềm nuôi bao ước mơ. Dù rất mơ hồ vụng dại, những câu hát ru cũng đủ làm tình yêu chắp cánh…

 

Lời hát ru luôn đẹp, bởi nó là những bài thơ tình làm xao xuyến lòng người. Mộc mạc, đơn sơ, ngô nghê… nó vẫn là tác phẩm nghệ thuật đầy hấp dẫn, nhờ vào chỗ người ta có thể dễ dàng tìm gặp bản thân mình trong từng câu chữ. Và trong “Từ thuở nằm nôi” của Nguyễn Ngọc Lam, ta lại thấy ẩn hiện đâu đó là hình ảnh chính mình…

 

  Thật đơn giản bởi người viết đã không giấu giếm lời nói từ trái tim mình:

 

“Yêu em từ thuở nằm nôi,
Mẹ em đi chợ anh ngồi anh ru”

 

Câu chuyện tình yêu bắt đầu từ lời hát ru. Bởi “tiếng sét” của tình yêu luôn lựa đúng dịp để bổ xuống. Em còn nằm trong nôi, mẹ bận nên anh ngồi ru. Tình yêu nảy sinh, có dịp ngỏ lời. Câu chuyện tình yêu này có đường nét hấp dẫn riêng của nó, không thể lý giải. Tình yêu thật lãng mạn. Nhà vắng, lời ru ngọt ngào qua nôi làm rung động trái tim người. Lời ru trong không gian chỉ có hai người, là những lời đẹp quyến rũ , hết sức hồn nhiên… Hai câu thơ đầu khiến ta liên tưởng đến mấy câu ca dao:


- “Sao Vua chín cái nằm chồng,
Yêu em từ thuở mẹ bồng trên tay”


- “Sao Vua chín cái nằm ngang
Yêu em từ thuở mẹ mang trong lòng”


-“Sao Vua chín cái nằm kề
Yêu em từ thở mẹ về với cha”

 

 Biết yêu khi nào? Ca dao ngày xưa đã cho thấy nhiều người biết yêu từ rất sớm. Ngày nay, ta lại thấy những mối tình ảo qua mạng Internet, cũng lãng mạn không kém. Quả là ở đây ta cũng gặp một tình yêu đẹp. Không nói gần nói xa, không mượn hình ảnh nào lồng ghép vào, Nguyến Ngọc Lam đã thật rõ ràng: “Yêu em từ thuở nằm nôi”. Chính lời hát ru này đã vượt không gian, thời gian từ phương Bắc về phưong Nam… Lời ru tình mơ hồ mông lung trong giấc ngủ, nhưng đọng lại lòng, thì thầm mãi bên tai. Đó là một tình yêu chân tình, trong veo, biết nâng niu, che chở…

 

Bây giờ người nhớ lại là cô gái. Nhớ người hát ru, mơ mộng về một tình yêu với người có giọng hát ru quấn quít trái tim non. Cô gái mơ, cô chờ đợi trong nỗi nhớ một mối tình gắn bó với tuổi thơ… Lời hẹn vẫn còn đây:

“Ru rằng hãy cứ đợi anh,
Cho dù tuổi nhớ từ xanh hoá vàng.”

 

Tình yêu ấy thể hiện như một vật thể  hữu hình, như trái trên cành, từ xanh đến chín muồi hoá vàng… Nỗi niềm yêu vẫn nguyên vẹn cho dù cuộc đời bể dâu, cũng đủ ấp ủ một đời. Lời ru như lời ước hẹn trăm năm. “Cho dù” được tác giả lặp đi lặp lại ba lần, thật thiết tha. Tình yêu sẽ không hề thay đổi dù vật đổi sao dời… Ta lại tìm thấy ta qua lời thơ này, vừa thơ mộng vừa dịu dàng trữ tình…,  với ước mơ không có biên giới nào có thể ngăn cách được tình yêu.

 

Lời ru của người có một chút mênh mông, bềnh bồng như con sóng vô tận. Lời ru đã đẩy giấc mơ bay bổng, giúp tình yêu chắp cánh. Khối tình “loanh quanh lẩn quẩn theo sau mãi hoài…”, làm người ngất ngây. Mơ ngày gặp lại, với sức tưởng tượng phong phú: có một chiều xuân bóng ai sẽ qua thềm… Thế nên giờ đây, dù người hát ru không ở bên cạnh, thì sự xa cách trở thành vô nghĩa. Bởi tình yêu đằm thắm luôn khuấy động tâm hồn, nên nằm xuống võng, lập tức lời ru ngày xưa lại thức dậy với đầy đủ sự mượt mà: “Tình xưa tỉnh thức êm đềm”. Lời ru đã tác động đến tận trái tim, và người nghe nhận được tình cảm của đối phương dành riêng cho mình. Không gian bao la, thời gian vận chuyển không ngừng, gieo mầm cho tình yêu, rồi nuôi dưỡng qua tháng năm không hề phai nhạt. Tác giả đưa ra hàng loạt những hình ảnh sinh động: “đợi anh”, “cho dù”, “gặp gỡ muộn màng”, “mơ giấc trùng lai”, “tỉnh thức êm đềm”,… đều là những từ ngữ gợi nhớ. Đó là nỗi niềm nhớ thương trào dâng, cuồn cuộn chảy xiết trong lòng… Đợt sóng yêu, đợt sóng nhớ, xô nhau, dồn đẩy cho tình yêu thăng hoa. Và người con gái ấy thú nhận:

 

“Yêu anh từ thuở tinh khôi,
Mơ mơ em thấy anh ngồi anh ru”

 

Lớn lên trong vòng tay cha mẹ, nhưng người con gái vẫn không thể quên tiếng ru mà mình đã nghe từ thuở nằm nôi. Tiếng ru vừa có sự hấp dẫn của làn điệu dân ca, vừa ngọt ngào  quyến rũ của tình yêu da diết lãng mạn. Giấc mơ trữ  tình của hai người, là sự kết hợp hài hoà của tình yêu thương mong muốn trao cho nhau những xao xuyến êm đềm. Phút giao thoa của tình yêu thật đẹp và đầy lãng mạn. Hình ảnh yêu thương trong bài thơ khắc hoạ rõ ràng sắc nét, khiến con người không còn cô độc. Sâu thẳm trong lòng tác giả là nỗi khát khao cháy bỏng, là biết yêu người và được người yêu bằng tất cả sự chân tình. Chính sự buông lửng ở câu kết: “Yêu anh dẫu mộng phù du…”, đã nói lên trọn vẹn khát vọng yêu thương này của tác giả.

 

Buông lơi trong tiếng ru, mơ hồ thoáng hiện là giấc mơ, nhưng thật sự lời thơ này đã chạm đến tận cùng trái tim người đọc. Ở lời nghẹn ngào cuối cùng bài thơ, thoáng có giọt nước mắt chực rơi, nhưng lại là niềm khát khao của con người. Dẫu mộng phù du, nhưng tình yêu trong lòng là động lực thúc đẩy cho người ta vượt qua bao rào chắn để được đến với yêu thương…

 

Câu thơ lục bát nhẹ nhàng, thiết tha, Nguyễn Ngọc Lam đã viết lời ru tình bên cánh võng, đưa ta vào giấc mơ huyền thoại. Giấc mơ đầy trìu mến, có tình yêu dịu dàng, lắng đọng trong một tâm hồn thật đẹp. Nội dung câu chuyện tình bay bỗng theo ngôn ngữ thơ ca, không gượng ép màu mè, trôi vào lòng người như dòng suối ngọt ngào. Từng  câu thơ biểu cảm, khiến bất kì nỗi bất hạnh nào cũng phải tiêu tan, khổ đau cũng phải biến mất…. Và qua bài thơ này, ta biết thêm rằng khi con người  còn biết yêu thương,  thì sẽ còn biết bao lời ru tình êm đềm thiết tha mãi còn chắp cánh.

 

“Từ thuở nằm nôi”, giúp người đọc thả hồn vào hương hoa tình yêu bằng những vần thơ. Tình yêu “Từ thuở nằm nôi” của Nguyễn Ngọc Lam là một minh chứng về sự thành công của cách biểu dạt tình cảm con người bằng ngôn ngữ thơ lục bát. Nét đẹp này, sẽ giúp ta tái sinh tình yêu từ trái tim, để tiếp tục: “Vang từ phương Bắc mơ hồ phương Nam”…

 

Lời thơ sẽ tiếp tục lượn theo chiều cánh võng, ru giấc mộng đời cho con người . Đó là một tình yêu mang nét đẹp thiên thần: “Ngủ đi em mộng bình thường, Ru em sẵn tiếng thuỳ dương mấy bờ…” (Huy Cận). Khi con người biết yêu và biết mình đang được yêu thương,  đã xác định tình cảm rõ ràng: “Yêu anh dẫu mộng phù du…”….

 

Và cuộc đời vẫn đẹp biết bao nếu con người chỉ cần yêu nhau đến thế!

 

 

TỪ NGỌC

ĐT: 0919824424

Email: lethiphuochuu@yahoo.com.vn

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
Các bài khác: