Thứ sáu, 19/06/2026,


Trong mơ (Nguyễn Hồng Văn) (27/06/2019) 

 TRONG MƠ
(Trong 22 dòng, dòng nào cũng có nhiều từ lặp lại.
Đồng từ nhưng khác nghĩa, càng lặp càng hay...)




Nguyễn Hồng Văn






Bấy giờ mới biết bấy giờ
Như không em cứ hững hờ như không
Chiều đông qua, lại chiều đông
Chiếc chăn đơn chiếc vẫn trông, vẫn chờ

Trong mơ lại tưởng không mơ
Bờ môi vai ấy chạm bờ vai môi
Tôi thì không nghĩ riêng tôi
Còn em có nhận cuộc đời riêng em

Hội làng mở hội em xem
Tôi mong hội mở, tôi đem em về
Qua đê chạm cỏ ven đê
Dòng sông quen với bộn bề dòng sông

Biển bờ, bờ biển mênh mông
Thuyền xa đêm lạnh bến trông đợi thuyền
Tháng giêng chưa hết tháng giêng
Mùa hoa phượng còn nguyên một mùa

Người xưa tính chuyện sau xưa
Lấy năm chia tháng, chia mùa cho năm
Ruột tằm trả nghĩa thân tằm
Vì tơ ăn đứng, ăn nằm vì tơ

Bây giờ nằm hỏi bấy giờ:
Trong mơ lại tưởng không mơ hở mình?


N.H.V



 
 
_____________
Nhà thơ: NGUYỄN HỒNG VĂN
Hội viên Hội Nhà văn Hải Phòng
ĐT: 0359.54 3.284
ĐC: 37A Thư Trung, Đằng Lâm, Hải An, Hải Phòng 
 
 
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Xuân Ngọc - nguyenngochs20@gmail.com - 0377225720 - Hiệp Sơn,Kinh Môn, Hải Dương  (Ngày 27/06/2019 21:34:14)

XƯA KIA BÂY GIỜ

Xưa kia ai biết bây giờ?
Bây giờ em cũng hững hờ như không!
Chiều hè nay lại chiều đông
Chiếu chăn đơn chiếc, chăn bông vẫn chờ

Nhớ người nhớ cả trong mơ
Bờ môi sao lại “hững hờ” bờ môi…!
Mơ vì tôi nghĩ về tôi
Còn em chắc cũng nghĩ lời về em

Hội làng đã mở đi xem
Gặp nhau dắt díu ta đem nhau về
Xanh rì vạt cỏ ven đê
Dòng sông xuôi nước thuyền về bến sông

Bầu trời mặt biển mênh mông
Nhớ người nhớ cảnh bến sông đợi thuyền
Bao giờ cho đến tháng giêng
Hoa đào hoa mận…phượng em vào mùa

Người xưa tính chuyện ngày xưa
Con em tính chuyện làm mùa trong năm
Lá dâu trả nghĩa long tằm
Yêu nhau vương vấn sắt cầm vì tơ

Bây giờ lại hỏi bao giờ?
Cho nguôi nỗi nhớ giấc mơ hỡi mình

Xuân Ngọc

Các bài khác: