BỮA CƠM VỚI BẠN THƠ
.gif)
Dương Phượng Toại
Tặng Đỗ Minh Tâm
Bữa cơm với bạn trưa nay
Có rau có cá, có cay có bùi
Ăn cùng với bạn cho vui
Miệng nhai, lệ những ngậm ngùi luống rơi
Rân rân khóe mắt bạn cười
Một lời tâm sự, một lời nuốt đau
Duyên thơ bén mới hôm nào
Con thuyền số phận bỗng ào sóng xô
Mới qua một dải sông hồ
Đã lao đao giữa đôi bờ mấy phen
Chữ Tâm thắp một ngọn đèn
Đổi đêm ngắn lại lấy men ủ nồng
Xưa nay đời vốn bão giông
Phường vui khôn dại, chợ đông khó lường
Mẹ ta vẫn đợi cuối đường
Ánh trăng, câu hát tỏ tường lối đê
Trót vì thơ ngậm bùa mê
Ngậm vào lá trúc ta đi tới cùng
Men đời, men rượu lạ lùng
Tưới lên cây cũng trùng phùng gió xuân
Lòng đau dâng đến mười phân
Đem Thơ nén xuống muôn tầng thẳm sâu
Nâng li tay vịn nỗi sầu
Ngoài kia ai gẩy cung bầu… bên sông.
11-6-2016
D.P.T
_____________
Tác giả Dương Phượng Toại
Hội VHNT Quảng Ninh
ĐT: 0982 367 982
|
Xúc động đến nao lòng khi đọc bài viết của nhà thơ Dương Phượng Toại, Cái tình của tri âm tri kỷ mà cũng là của người một đời vui buồn, sinh tử với văn thơ. Vẫn biết trăm năm cuộc rượu sẽ tàn, khéo tu một trăm năm mới được ngồi chung thuyền, một ngàn năm mới được chung chăn gối, những người bạn tâm giao chúng tôi liệu tu chừng mấy trăm năm. Con chim bay qua tiếng kêu vọng lại, vẫn biết là lẽ vô thường mà vẫn đau đáu nghĩ về một miền văn học, lo lắng về một dòng chảy trên con sông quê. Sự tinh tế của nhà thơ, cái tình rút tự ruột gan từ nỗi đau quặn, quên cả trưa hè nóng nực mà trải lòng trên trang giấy gửi tình cho bạn. Ôi! nhân nghĩa tình người cao hơn mọi danh vọng tiền bạc, đáng trân quý mà nể phục lắm thay. |