Thứ tư, 10/06/2026,


Lạnh thầm (Phạm Văn Tự) (17/12/2015) 

 LẠNH THẦM

 

Phạm Văn Tự

 

Vời xa hình bóng miền thu
Sắt se giá lạnh rét ru cõi ngày
Nắng hanh thổn thức hơi may
Sông trong thầm lặng nước gầy soi gương


Tình ai đâu đó nhớ thương
Lá gầy rớt chạm khói sương hững hờ
Ngẩn ngơ chiều vắng đợi chờ
Giọt buồn thẩm thấu tím mờ miền hoang


Rừng phong hiu hắt sắc vàng
Đá khô xào xạc ngỡ ngàng... tái tê!
Lam mờ vương khói bếp quê
Hồn chiều thăm thẳm thoảng nghe lạnh thầm!

 


P.V.T

 

 


_______________
Nhà thơ Phạm Văn Tự
Hội viên Hội VHNT Hà Giang
Email: thcsts@gmail.com

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Thanh Hoàng - thanhhoang52tb@gmail.com - 01684171123 - Đông Tân Đông Hưng Thái Bình  (Ngày 21/12/2015 6:30:26)

Bài thơ hay và đong đầy nỗi niềm của người xa quê trên miền đá ông Phạm Tự ơi!


Người đi gieo chữ trên cao
ngồi ôm con sóng hanh hao mỗi ngày
nhớ người ánh mắt thơ ngây
nhớ sông Diêm... mảnh trăng gầy xôn xao

Các bài khác: