
|
Đúng năm mươi năm trước, tôi cũng như lớp thanh niên ngày ấy, đã "xếp bút nghiên" lên đường ra trận. Ngày tháng qua đi nhưng những kỷ niệm về trường xưa, thầy cũ vẫn không phai mờ. Gần đến ngày nhà giáo Việt Nam, đọc những vần thơ về đề tài nhà giáo lại thấy rưng rưng. Từng câu trong bài thơ của anh Nguyễn Ngọc Đấu đều đơn sơ, giản dị nhưng lại thể hiện tình cảm rất chân thành. Tôi cũng có một bài thơ mộc mạc viết về một người thầy dạy văn của mình năm xưa, xin gửi anh Đấu và mong nhận được sự đồng cảm. |