Thứ tư, 10/06/2026,


Chúc mừng ngày nhà giáo Việt Nam (Nguyễn Ngọc Đấu) (18/11/2015) 

 

CHÚC MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM


 
Nguyễn Ngọc Đấu
 
Ngày xưa khi tuổi học trò,
Thầy cô dạy dỗ dặn dò yêu thương.
Tóc Thầy bụi phấn pha sương,
Quý Thầy Cô, mến mái trường thân yêu.
 
Dạy khôn dạy khéo đủ điều,
Nắn từng nét chữ vẹo xiêu thẳng hàng.
Lời ăn tiếng nói chỉnh trang,
Trở thành trò giỏi cháu ngoan Bác Hồ.
 
Bây giờ nhớ lại tuổi thơ,
Nên người, công của Thầy Cô góp phần.
Xa trường đã bốn sáu năm,
Giờ này vẫn khắc trong tâm chẳng mờ.
 
Ngày Nhà Giáo, chúc Thầy Cô!
Người trên bục giảng, người giờ nghỉ ngơi.
Thanh tao để lại cho đời,
Kho tàng kiến thức niềm vui tự hào.
 
Hôm nay cho đến ngàn sau,
Chúc Thầy Cô mãi thanh cao yêu đời.
Sống lâu hạnh phúc vui tươi,
Tự hào sự nghiệp là người giáo viên.

N.N.Đ

________________________________
Tác giả: Nguyễn Ngọc Đấu (Gia Lai)
Email: nguyenngocdau01@gmail.com
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Phan Liên Khê - phanlienkhe@yahoo.com - 0986514507 - 242A Đội Cung, Phường 9, Quận 11, TP Hồ Chí Minh  (Ngày 19/11/2015 9:08:03)

Đúng năm mươi năm trước, tôi cũng như lớp thanh niên ngày ấy, đã "xếp bút nghiên" lên đường ra trận. Ngày tháng qua đi nhưng những kỷ niệm về trường xưa, thầy cũ vẫn không phai mờ. Gần đến ngày nhà giáo Việt Nam, đọc những vần thơ về đề tài nhà giáo lại thấy rưng rưng. Từng câu trong bài thơ của anh Nguyễn Ngọc Đấu đều đơn sơ, giản dị nhưng lại thể hiện tình cảm rất chân thành. Tôi cũng có một bài thơ mộc mạc viết về một người thầy dạy văn của mình năm xưa, xin gửi anh Đấu và mong nhận được sự đồng cảm.
Cảm ơn Ban biên tập đã đăng những bài thơ lục bát rất hay.

Thầy tôi

Tôi về thăm lại thầy tôi,
Một ông cụ tuổi tám mươi có thừa.
Nụ cười đôn hậu như xưa,
Dù cho tóc bạc, mắt mờ, chân run...

- Thầy ơi còn nhớ hay quên
Đứa hay nghịch ngợm là em đây này.
Cái thời bẻ lá trèo cây,
Mỗi khi tan học thường hay la cà.
Lại còn bắt nạt người ta,
Ngay trong lớp học đã là ngày xưa.

Bao năm trải mấy nắng mưa,
Đong đầy kỷ niệm có mờ được đâu?
Bài văn thầy dạy thuở nào
Tình yêu non nước thấm vào tâm can.
Làng quê khó nhọc gian nan,
Áo nâu, chân đất cơ hàn mà vui.
Lời thơ thấm đẫm tình người,
Ghi lòng tạc dạ suốt đời không quên.
Thầy yêu phấn trắng, bảng đen,
Nên không hề biết bon chen bao giờ.
Trong căn nhà nhỏ đơn sơ,
Thầy còn cầm bút làm thơ cho đời.
Bao nhiêu trò cũ thầy ơi,
Mấy người còn nhớ, mấy người đã quên?

Thầy tôi nở nụ cười hiền:
- Các em đi khắp mọi miền xa xôi.
Chung tay góp sức xây đời
Giữ lòng trong sạch làm người trần gian…
Ôi lòng thầy vẫn chứa chan,
Thương yêu, thầy nắm chặt bàn tay tôi.

Phan Liên Khê

Các bài khác: