Thứ tư, 10/06/2026,


Thơ gửi người chưa gặp (Nguyễn Thị Tuyết) (16/11/2015) 
THƠ GỬI NGƯỜI CHƯA GẶP
 
Nguyễn Thị Tuyết

Tinh khôi buổi sáng đầu đông
Một người xa, lại nhớ mong một người
Nếu không mắc bệnh "dở hơi"
Thì sao mà lại đứng ngồi không yên
Quanh co đổ tại chữ “duyên”
Nào ai đổ nhớ rắc phiền cho ai
Biết rằng năm rộng tháng dài
Mà sao vẫn cứ mong hoài một giây
Chưa một lần chỉ buộc tay
Mà như hồn vía đang say miếng trầu
Người ở đâu?
Em nơi đâu
Nào ai đã thấy cái màu: mắt mơ
Thế mà ra ngẩn vào ngơ
Trời mưa sùi sụt lại ngờ trăng lên
Ra vào lúc nhớ lúc quên
Mắc bệnh "ngớ ngẩn" bắt đền ai đây?
 
N.T.T
_______________________
Tác giả Nguyễn Thị Tuyết (Đông Anh)
Tel. 0986844781
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Hồ Đình Bắc - hodinhbac@gmail.com - 0912280375 - Hải Dương  (Ngày 17/11/2015 22:53:19)

"Nếu không mắc bệnh "dở hơi"
Thì sao mà lại đứng ngồi không yên"
Ở cõi đời này không ai lại không mắc bệnh "dơ hơi".Thật vậy:
Người dưng lại nhớ người dưng.
Chỉ mai mối vậy, chưa từng gặp nhau.
Thế mà chỉ một cơi trầu
Người dưng mà lại nhớ nhau mới buồn".
.....

:"Chưa một lần chỉ buộc tay
Mà như hồn vía đang say miếng trầu
Người ở đâu?
Em nơi đâu
Nào ai đã thấy cái màu: mắt mơ"
Họ hết "dở hơi" rồi lại "ngớ ngẩn" với nhau như vậy mà rất "duyên". Bài thơ của tác giả Nguyễn thị Tuyết đã dùng những lời trách móc nhau thế mà hay.
Hồ Đình Bắc

Các bài khác: