THÁI BÌNH YÊU MÃI NGƯỜI ƠI!
.jpg)
Phạm Văn Tự
Thái Bình chỉ một thoáng thôi
Mà vương vấn suốt cả đời không quên
Tình người nghĩa đất nặng duyên
Quê hương biển lúa ngày thêm mạnh giầu
Sông quê soi bóng nhịp cầu
Ngược xuôi tấp nập nặng sâu tình người
Xốn xang ánh mắt nụ cười
Tóc mềm da phấn… bồi hồi vấn vương
Tình đời nở rộ sắc hương
Đồng Châu sóng hát trùng dương mặn nồng
Diêm Điền cát trắng mênh mông
Phi lao ru gió mát lòng chiều quê
Mộng mơ giao ước hẹn thề
Mùa vàng trĩu hạt thương về bên nhau
Duyên hồng nặng nghĩa trầu cau
Ổi Bo, bánh Cáy… trước sau mặn mà
Trao lòng… thưa gửi mẹ cha
Trăm năm hạnh phúc một nhà phượng loan
Điệu chèo “duyên phận…” chứa chan
Xa gần nội ngoại ngập tràn niềm vui
Đất quê mưa nắng ngọt bùi
Ấm no hạnh phúc…. một thời đau thương!
Lòng dân son sắt kiên cường
Vọng vang “tiếng trống quê hương” ngàn đời
Thái Bình yêu mãi Người ơi
Cánh cò chở nắng…. rạng ngời nước non !
P.V.T
________________
Nhà thơ Phạm Văn Tự
Hội viên Hội VHNT Hà Giang
Email: thcsts@gmail.com
ĐT: 0919760699
|
Thái Bình xưa nay vốn nổi tiếng là miền "địa linh nhân kiệt" "quê lúa đất nghề".Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nổi tiếng với "bài ca năm tấn" và những anh hùng liệt sĩ, đóng góp sức người sức của cho Tổ quốc được nhân dân cả nước mến yêu. Bài thơ "Thái Bình yêu mãi người ơi!" của nhà thơ Phạm Văn Tự làm nổi bật thêm cái tình người đằm thắm ở miền quê này: |