GIẾNG Ở LÈN HÀ
.gif)
Nguyễn Hữu Quý
Người đi. Người đã đi rồi…
Ao trong không cạn, giếng khơi vẫn đầy
Tỏ mờ gió thổi, tóc bay
Mùi hương bồ kết đâu đây thoảng về.
Em. Mười sáu tuổi xa quê
Trường Sơn thăm thẳm bốn bề đạn bom
Lính thông tin áo vai mòn
Rừng già một khoảng giếng tròn soi chung…
Bây giờ, hương khói rưng rưng
Tên khắc bia đá lưng chừng Lèn sâu
Tìm em. Chẳng thấy em đâu
Gọi em. Lá rụng ngang đầu hoa râm!
Lược gương đặt chốn âm thầm
Mong nghe trở lại một lần gàu va
Nước trong mà buốt lòng ta
Múc chiều lên gội…cỏ hoa cũng chiều
Giá mà cất được lời yêu
Chắc đây – đó, cũng vợi nhiều xót thương
Thôi thì lấy giếng làm gương
Soi chung đôi cõi âm – dương, gọi là…
N.H.Q
______________
Nhà thơ Nguyễn Hữu Qúy (Hà Nội)
Email: nguyenhuuquyqb@gmail.com
|
Cảm ơn sự chia sẻ, đồng cảm của các bạn. Sự hy sinh của nhân dân, của chiến sỹ trong chiến tranh giải phóng đất nước và bảo vệ Tổ quốc vô cùng to lớn, nói bao nhiêu, viết bao nhiêu cũng không đủ. Một bài thơ là một nén tri ân người ngã xuống, là khúc tưởng niệm chân thành với các liệt sỹ. Lâu trên LB mới có bài thơ hay tuyệt tác. Chúc Anh Quý ! Người CS hy cho tổ Quốc phù hộ cho anh ! Tôi có mấy lúc nay tự xúc cảm. GIẾNG Ở LÈN HÀ anh Hữu Quí viết thật cảm động. Bài thơ này nguyện vọng cá nhân tôi muốn được tác giả gửi đăng thêm trong dịp 27 - 7 KỶ NIỆM NGÀY THƯƠNG BINH - LIỆT SĨ để như anh Thanh Tuyên viết AI ĐÃ QUA THỜI ẤY cùng chiêm nghiệm , nhớ về một thời hào hùng và gian khổ đã qua. Tìm em. Chẳng thấy em đâu |