Thứ sáu, 19/06/2026,


Nợ người dưng (Ngọc Thanh) (08/04/2015) 

NỢ NGƯỜI DƯNG

 

Ngọc Thanh


Cả đời ghi nợ người dưng
Nợ em ánh mắt ngập ngừng lời yêu


Hoàng hôn cơn gió cuối chiều
Nợ em tiếng sáo cánh diều tuổi thơ


Hẹn hò giận dỗi vẩn vơ
Nợ em ướt áo bất ngờ cơn mưa


Đông tàn xuân đến đón đưa
Nợ em cợt nhả nói thừa lòng đau


Miên man vôi thắm miếng trầu
Nợ em năm tháng phai mầu môi xinh...

 

N.T

 

 

 

_________________
Tác giả Ngọc Thanh (Hà Nội)
Email: ngocthanh_kgm@yahoo.com.vn

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Tiến Bình - tienbinh_nguyen@yahoo.com.vn - 01686711077 - Hà Nội  (Ngày 08/04/2015 20:53:40)

NỢ

Nợ em cả nghĩa cả tình
Nợ em năm tháng một mình một ta
Nợ em chưa lần sang nhà
Nợ em điện- nhắn không ra tự tình
Nợ em cả bóng cả hình
Nợ em cả trái tim mình trinh nguyên
Nợ em bao lần ước nguyền
Nợ em cả mối lương duyên tròn đầy
Nợ em không bến tháng ngày
Nợ em thuyền đợi đến nay vắng người
Nợ em cả những tiếng cười
Nợ em nồng ấm xanh tươi gió nồm
Nợ em gió bắc gày còm
Nợ em trong những chiều hôm thơ đề
Nợ em cả sự đam mê
Nợ em nhiều vậy, nên mê mẩn đời!

  Lục Thị Bích Hạnh - Tuoixechieu113@yahoo.com.vn - 01665460480 - Thanh Trì - Hà Nội  (Ngày 08/04/2015 18:48:11)

Lại một lần nữa tôi được đọc thơ và cảm nhận thơ của Ngọc Thanh trên trang lục bát này.
Phải nói rằng mỗi khi viết lên một bài thơ người viết bao giờ trong lòng cũng chứa đựng biết bao cảm xúc, để rồi những dòng thơ nó cứ hiện lên trang giấy như một bức tranh mang đầy kỉ niệm.
Nợ Người Dưng... nợ gì đây? Tại sao lại nợ cả đời? Điều đó có lẽ chỉ ai đó trong cuộc mới là người hiểu rõ nhất: Vì sao? và Tại sao?
Cả đời ghi nợ người dưng
Nợ em ánh mắt ngập ngừng lời yêu
Nợ người dưng tại sao ư? Có lẽ người đang yêu mới có tâm trạng ấy. Bởi cuộc sống vốn dĩ đã sắp đặt cho mỗi chúng ta những cái nợ khác nhau rồi.Một chút riêng cho mình để nợ người dưng : Ngập ngừng ánh mắt , lời yêu, lời muốn nói cho tình yêu mà không dám bày tỏ chỉ xin rằng một chữ nợ mà thôi.
Hoàng hôn cơn gió cuối chiều
Nợ em tiếng sáo cánh diều tuổi thơ

Hẹn hò giận dỗi vẩn vơ
Nợ em ướt áo bất ngờ cơn mưa
Có những lúc cảm giác bất chợt ùa về để tôi ngồi lặng lẽ nghĩ về em, nghĩ về những gì tôi còn nợ em.
Trong khi yêu ai cũng có lúc hờn, giận rồi lại yêu thương, cái vòng xoáy đó nó lặp đi lặp lại, nếu không có hờn giận không phải là tình yêu. Nợ một buổi chiều ướt áo bất ngờ cơn mưa, có càng làm cho tôi da diết nhiều hơn.
Đông tàn xuân đến đón đưa
Nợ em cợt nhả nói thừa lòng đau
Câu thơ như hờn tránh vu vơ, xa xôi ấy nhưng có lẽ cũng là lời muốn từ trái tim, để rồi cần có nhau cần phải hiểu nhau và làm hoàn thiện nhau hơn. Có những lời đùa cợt làm tổn thương nhau nhiều lắm, có những lúc hờn giận vu vơ cũng làm tổn thương nhau nhiều lắm? Người trong cuộc mới hiểu rõ và hờn giận đến độ nào.
Miên man vôi thắm miếng trầu
Nợ em năm tháng phai mầu môi xinh...
Nếu như ai đó đọc một bài thơ thật dài.., đọc để rồi tự thấy tác giả muốn gửi cả lòng mình vào thơ như một lời tự sự,  người đọc có thể hiểu được một phần để rồi được lắng nghe và chia sẻ cùng tác giả.
Mười dòng thơ thật ngắn nhưng người đọc có thể hiểu hết được những rung cảm trong trái tim người viết, dù không được nhiều nhưng có lẽ cái đồng cảm đầu tiên của tôi đó là những dòng cảm nhận được hiểu theo ý mình, muốn mượn thơ tác giả để gửi lòng mình một chút "Nợ Người Dưng".
Tự sự một mình có lẽ là mình trải lòng mình một chút, nhưng mượn thơ người trải lòng mình để có những cảm xúc riêng tư.
Bài thơ hay, lời thơ làm cho tôi như có sự đồng cảm thật nhiều, nhưng có lẽ nhiều độc giả có những cảm nhận khác nhau tôi cũng muốn rằng lắng nghe lời từ những người yêu thơ trên lục bát cảm nhận về: "Nợ Người Dưng" của Ngọc Thanh
Chúc mừng Ngọc Thanh

Các bài khác: