Thứ hai, 13/07/2026,

Bao giờ hết lạc cõi mê? Bao giờ cho hết nhiêu khê kiếp người? Giơ tay mà gỡ tơ trời Càng gỡ Càng rối một đời đa đoan
Chỉ nhìn chúm chím môi thơm Thoảng men là lạ… lồng hương cõi người Mắt cười Nhìn mắt cười thôi Tóc sương thắm lại Tuổi đời bỏ quên
Một thời nuôi dưỡng tuổi thơ Quê hương bồi đắp ước mơ trong lành Ra đi từ mái nhà gianh Tim mang hồn nước, Bác thành vĩ nhân
Như cổ tích, như trong mơ Nàng tiên chợt thức khi vừa xuân sang Búp chè vương chút đông tàn Vươn mình lộc nhú, núi ngàn hương say Đào còn lưu luyến trên cây Rừng ban tỏa nắng ngất ngây núi đồi
Đan xưa (Miên Di)  (17/05/2011)
thật thà ráo những cơn mưa gội vui đến nỗi chưa bưa cơn buồn gặng xin thêm chút Em hờn để dành gặm nhấm những lờn lợt cay chạm vào xa tít ngón tay
Xa xa như tiếng gió vần Tới gần như tiếng sóng quần bờ xa Đêm đêm tiếng chổi hiện ra Lặng buồn như tiếng người ta thở dài
Vượt qua mấy chặng đường xa Em về dự hội tháng Ba quê mình Qua Cổ Lễ xuống Vô Tình Rẽ Cầu Đôi thấy mái đình rêu phong Mưa bay lúa mướt xanh đồng Rực trời cây gạo tươi hồng trổ hoa
Đò đầy em phải đến sau Mảy may không chút tình đầu luyến vương Chị đâu phải cảnh nhịn nhường Bởi chưng duyên cạn nẻo đường chia xa.
Làng tôi (Duyên An)  (16/05/2011)
Tiếng chiều tim tím xiêu xiêu Cánh cò nghiêng ngả túp lều lung lay Đói lòng ăn nửa củ khoai Đánh đồng, gặt lúa, mương khai nước triều.
Cảnh xưa nay đã khác rồi Dòng sông vẫn chảy - Lở bồi phù sa Ta về gặp gió hồn ta Gặp chân trời những nhạt nhòa lúa xanh Gặp mây trước cửa vây quanh Chèo khuya một mái ta thành đơn côi!
Một mình tôi với bẽ bàng Lung linh... ôi giấc Kê vàng giữa đêm Hay là mộng ghé bên thềm Thành cơn giông nhẹ thoảng mềm ru xa...
Khấu đầu, mẹ vẫn lặng im Nhớ thời cánh võng con tìm nơi đâu Bấy mươi năm trải bể dâu Còn đây hình mẹ, đậm mầu yêu thương
Trước tiên Trước Trang [973, 974 ,975 ,976 ,977 ,978 ,979 ,980 ,981 ,982 ,983 ,984 ] Tiếp  Cuối cùng