Muối đẫm vào tận lòng người
Diêm dân cõng nắng, trong trời chang chang
Áo hăng mùi, vải ố vàng
Tay cào từng vạt ô ngang, ụ tròn
Em cầm ngọt mát hơi sương
Tay anh nghiêng cả con đường qua vai
Liễu che ngực gió trăng cài
Sóng sông Hồng khẽ liêu trai vỗ bờ
Em và Thu sẽ bơ vơ
Nếu như môi cốm quên chờ lá sen!
Biết nhau từ thuở trăng tròn
Hẹn hò cỏ dẹp đã mòn lối em
Con đường, xe đạp… nên quen
Đón đưa cha mẹ và em những ngày.
Hăng hăng vốc lá ngàn sâu
Ủ nên men ngọt, chuốt đau đêm dài.
Vít cần, thột bước chân gai
Rượu vơi, vắt ngọn suối dài trong sương.
Lạc mùa hoa cũng tả tơi
Nào mong hạnh ngộ giữa đời đục trong
Hẹn chi đau đáu đôi dòng
Cho thơ say giữa muôn lòng nhân gian.
Mặt trời chắc cũng thích đùa .
Xuân đôn đáo chảy…
bờ dừa nghiêng râm.
Choàng vai hoa cỏ sương đầm
Ngọn cau xòe lửa…
xanh thầm thì quê.
Tàn đêm tôi với bóng tôi
Sông đi chuếnh choáng chân trời liêu xiêu
Buồn bao nhiêu cạn bấy nhiêu
Đời cay nghiệt đấy còn yêu cuộc đời
Quê mình họp chợ đông người
Em mang hờn giận gọi mời người mua
Người ta mặc cả cũng vừa
Lắc đầu không bán em chừa tặng tôi
Tảo tần dáng mẹ triền đê
Nhọc nhằn, mưa nắng, bộn bề bóng cha
Lặn vào giếng nước cành đa
Mặn nồng trong tiếng ngân nga sáo diều.
Vẫn nguyên ngọn lửa đam mê
Hãy yêu*… Cho dẫu nẻo về đa đoan…
Câu thơ lắng giọt thời gian
Ánh dương soi bóng nồng nàn hồ thu