Chủ nhật, 28/06/2026,

Thương em (Vũ Nhang)  (05/03/2012)

không qua cay đắng ngậm ngùi
Biết đâu vất vả em tôi thế nào

ước đời cứ mãi ngọt ngào
đừng làm em sớm má đào nhạt phai.

Chẳng còn chân dẫm nốt chân
Trên con đường cũ mỗi lần em qua
Nơi không em cứ dần xa
Ngoảnh nhìn nơi ấy toàn là khói sương

Ta đi về phía chân ngày
Nhặt lên giọt nhớ quắt quay tím lòng

Quay về với cõi hư không
Chắp tay cầu nguyện lửa đông nồng nàn.

Như tình yêu của chúng ta
Dẫu trăm năm mãi vẫn là thanh tân

Nào em, em hãy nâng chân
Để anh đi tất, chớm xuân, lạnh trời…

 

 
Ngã ba có từ bao giờ?
Gốc đa thì đợi, con đò thì đưa...
 
Tuổi chăn trâu, ngã ba xưa
Đổi vai nhau gánh non tơ về làng

Sóng xô oàm oạp lệ tuôn
Đầm nuôi tôm cá khởi nguồn trắng đen
Ngậm ngùi phận dưới lệnh trên
Triền đê thoai thoải vực lên tiếng lòng

Ơ hay chiếc áo mùa xuân
Trời đem khoác cả lên thân cúc vàng

Xuân đời sao cứ tình tang
Xin hương sắc mãi điệu đàng chờ ta

 

Má đào giờ đã nhạt phai
Hỏi người có ngại đường dài, cổng cao?
Nếu em vẫn thắm má đào
Khách thơ có ngại xé rào vào chơi?

Cúi hôn vạt nắng bên thềm
Thầm mơ hôn vạt áo mềm bà ba

Bến Tre đất gấm trời hoa
Câu thơ lại nhớ
Biết là nhớ em!

 Em hàm súc và thanh tao
Là sinh khí mới ập vào hồn tôi

Viết nên thi khúc không lời
Ấm trong tôi một khoảng đời bão dông

Này người không của trần gian
Tình yêu chẳng phải chuyện lành đâu em
Ngày mà tối, sáng mà đêm,
Hai ta chập chững giữa miền giao linh.


Đời chiều lòng dạ bâng khuâng
Ngược theo tiên tổ, phúc trần chảy xuôi

Tương vương tình lắng chơi vơi
Mông lung hết một kiếp người đa mang

 

Trước tiên Trước Trang [889 ,890 ,891 ,892 ,893 ,894 ,895 ,896 ,897 ,898 ,899 ,900] Tiếp  Cuối cùng