Thứ bảy, 27/06/2026,

Chỉ là cung bậc này thôi
Tình say như nắng cuối trời khẽ lay...
Chợt vui con sóng vơi đầy
Lại se sắt cả đêm dầy lặng câm !

Viết cho em lúc hai ta
Vẹn nguyên nỗi nhớ khi xa khi gần
Ngày trôi… đã cạn mùa xuân
Trái tim còn đập bao lần đắm say

 

  Trở về miền đất phù sa

Nơi đây có một ngôi nhà đơn sơ

Đã từng ôm ấp tuổi thơ

 Với bao kỷ niệm đến giờ còn nguyên

Cuốn phăng đi mọi kiếp người
Nhấn chìm tất cả cái thời mộng mơ
Thay vào mái tóc xanh tơ
Là chùm hoa sữa phất phơ trên đầu

 

 Mời anh về với quê tôi

Làng Nhân Hưng của một thời võng đưa

Nắng vàng phơi thóc ban trưa

Bóng tre cao vút gió đưa la đà


 Mưa rào tắm mát cho cây

Để xum xuê lá thêm dầy bóng me

Xuân đi ve đã gọi hè

Cổng xưa ai đợi ô che bao lần

Thanh minh như hội, người chen
Hôm sau chỉ cỏ, ấp lên mộ người.
Giàu sang cũng bởi tại trời
Còn như phận cỏ, mấy người biết thương?

 
Truyện Kiều đọc ngược, kể xuôi
Bao nhiêu cổ tích bà tôi thuộc lòng
Nuôi con, nuôi cháu thay chồng
Hát ru rải khắp ruộng đồng thấp cao

 “Tứ thân”  Có tự bao giờ

Để cho ai cứ  thẫn thờ, phân vân…

Rộn ràng ngày hội vào xuân

Phất phơ tà áo tứ thân yếm đào

 Một mình vò võ phòng không

Gió lùa thốc cả trời đông hoang tàn

Đa sầu đa cảm đa đoan

Cung thương nức nở tiếng đàn chùng dây

Tự tay rót chén rượu mời
Nâng ly ta uống cho trời đất say
Uống cho cạn hết đêm nay
Càng mơ càng tỉnh càng dày khát khao

 
Bài thơ... ai viết không lời
Mênh mang nỗi nhớ... khoảng trời tháng Ba?
Đói nghèo vàng cả mắt ra
Khoai mon rau má mẹ ta héo thầm

 
Trước tiên Trước Trang [85, 86 ,87 ,88 ,89 ,90 ,91 ,92 ,93 ,94 ,95 ,96 ] Tiếp  Cuối cùng