Gửi từ Hà Nội lá thư…
Trời chưa se lạnh y như ngày nào
Đêm qua một trận mưa rào
Hồ Gươm xanh đến nao nao không ngờ
Thả hồn vào với mây ngàn
Thả tôi vào với thời gian giãi bầy
Thả tình vào giữa xanh cây
Câu thơ lắng đọng những ngày thương nhau
Nằm đưa ru những ánh diều
Nghiêng nghiêng tiếng sáo trong veo lưng trời
Kẽo cà, tiếng võng ru tôi
Hát ru mát lạnh giữa nơi trưa hè
Nắng Thu rơi nhẹ bờ vai
Em nghiêng suối tóc thả dài vào thơ
Gió Thu man mác, mong chờ
Bên hoa em đợi bến bờ yêu thương
Nén nhang thắp đỏ chiều hè
Rưng rưng làn khói lời thề sắt son
Linh thiêng một cõi nước non
Ngày đêm biển hát ru hồn vĩ nhân
Mùa thu sắp tắt lửa rồi
Ngẩn ngơ có kẻ buồn ngồi tiếc thu
Tìm đâu ra trái mù u
Diêu bông mơ mộng…lãng du khắp miền!
Nắng vàng nhuộm óng màu thu
Ca dao hồn mẹ hát ru ngọt ngào
Cha ta đan chiếc võng đào
Cho xanh giấc ngủ thủa nào ta mơ
Xuân thì mưa chẳng bõ bèn
Hạ xanh ngăn ngắt, mình em nửa mùa
Thu già bòn mót giọt mưa
Riêng mùa đông lạnh dư thừa kiếp tôi
Hoàng hôn càng nặng nghĩa tình
Trăng chiều ai nói không xinh đi nào
Tình nồng em nhận anh trao
Bẩy mươi xuân sắc làm sao đã già
Người đi cầu lộc, cầu may
Tôi cầu phúc thịnh vui vầy nhân gian
Lòng thành một nén tâm nhang
Linh thiêng cửa Phật, mơ màng hương say
Hoa tình cài bãi phù sa
Lục Bát hội đã tan rồi
Vẫn còn lắng đọng những lời giao duyên
Em như vẫn tựa mạn thuyền
Nơi quê hương lúa Hưng Yên gọi về