Chủ nhật, 21/06/2026,

Công binh dạo ấy mở đường
Bỗng đâu tiếng nổ, máu xương tan tành
Khói mờ phủ đục trời xanh
Đất lành hóa đá, cây cành quoắt queo
 
 
 

 Em xa rời bến sông Hàn
Nắng chao chát đổ, gió ràn rạt bay
Lắt lay một mảnh trăng gầy
Câu yêu gởi lại với ngày rụng rơi.

Hồn em khoảng trống mênh mông 
Nhớ thương lắng đọng theo dòng thời gian 
Nợ duyên ngày ấy lỡ làng 
Cô đơn một trái tim vàng anh ơi !

 Chiều nay vào viếng các anh

Hương trầm nghi ngút vây quanh mộ người

Nghĩa trang thảm cỏ xanh tươi

Sao vàng trên mộ sáng ngời công danh

Một đời đói rách quê hương 
Bốn mùa mưa nắng mà thương quê nghèo 
Nhà quê khốn khó gieo neo 
Chân trần, áo vá vẫn theo ruộng đồng 

 

Luyến lưu lắm xe đạp ơi !
Còn trong giấc mộng bồi hồi…vấn vương
Nhớ thời áo trắng mà thương
Giỏ xe đạp chở ngát hương phượng buồn.

  Núi non là núi non này

Tây Nguyên thăm thẳm - Mưa dày - Hạ sang

Níu chân em với buôn làng

Tân Rai, Tân Lú…mơ màng Đambri

Muốn về thăm lại quê em
Bước chân níu những khát thèm lời thương
Mặc cho cơn gió bên đường
Nâng bao sợi nắng còn vương áo nàng.


 Ngoài trời không nắng thì mưa  

Đôi khi ngấn ngẩn chưa trưa đã chiều

Một mình xóm vắng hắt hiu

Nhớ thương ai để rong rêu bám đầy!

 

Cơn mưa tính tuổi ngày mùa
Chưa sang thu đã già nua bóng trời
Chạm chiều chén rượu đầy vơi
Run run tay rót mảnh đời vào tim?
Bát canh rừng núi Mộc Châu
Mới hay đắng trước ngọt sau là đời
Câu thơ gan ruột của tôi
Như rau Tầm Bóp, ai người sẻ chia.

 Chỉ là hai tiếng "Mình ơi"!
Mà sao tha thiết như lời trong tim
Bao nhiêu ngày tháng lặng im
Mình ơi! Thương nhớ hãy tìm đến nhau...

 

 

Trước tiên Trước Trang [289 ,290 ,291 ,292 ,293 ,294 ,295, 296 ,297 ,298 ,299 ,300 ] Tiếp  Cuối cùng